21_ĐỨC GIÊ-SU CHỮA BÀ MẸ VỢ ÔNG SI-MÔN (Lc 4,38-39)_Đọc "TIN MỪNG" và Đọc Sách "BÀI THƠ của VỊ-THIÊN-CHÚA-LÀM-NGƯỜI" của Maria Valtorta

20_ĐỨC GIÊ-SU CHỮA BÀ MẸ VỢ ÔNG SI-MÔN_Lc 4,38-39 (Mt 8,14-15 ; Mc 1,29-31)

38 Đức Giê-su rời khỏi hội đường, đi vào nhà ông Si-môn. Lúc ấy, bà mẹ vợ ông Si-môn đang bị sốt nặng. Họ xin Người chữa bà.  39 Đức Giê-su cúi xuống gần bà, ra lệnh cho cơn sốt, và cơn sốt biến mất : tức khắc bà trỗi dậy phục vụ các ngài.  

**** CHÚA GIÊ-SU CHỮA MẸ VỢ CỦA SIMON PHÊ-RÔ (Sách “Tin Mừng như đã mặc khải cho tôi” của Maria Valtorta _Quyển 2, trang 124)

Phêrô nói chuyện với Chúa Giêsu. Ông nói: “Thưa Thầy, con muốn xin thầy tới nhà con. Hôm Sabát vừa qua con không dám nói với Thầy, nhưng... con muốn Thầy tới”.

- Ở Bétsaiđa?

- Không, ở đây... trong nhà vợ con. Con muốn nói là căn nhà sinh trưởng của bà.

- Tại sao có ước muốn này, Phêrô?

- Ê... Vì nhiều lý do. Hơn nữa, hôm nay người ta bảo con là mẹ vợ con bị bệnh. Nếu Thầy muốn chữa bà, có lẽ Thầy...

- Nói hết câu đi Simon!

- Con muốn nói: nếu Thầy tới gần bà ta, sau cùng bà ta sẽ... Phải, tóm lại, Thầy biết. Nghe người ta nói về một người thì khác, nhưng nghe và thấy chính người đó là chuyện khác. Và nếu người này lại chữa bà, khi đó...

- Con muốn nói là khi đó thù ghét sẽ tan?

- Không, không phải thù ghét, nhưng Thầy biết: xứ này phân chia làm nhiều ý kiến khác nhau. Và bà... Bà không biết ai có lý. Tới đi Giêsu!

- Thầy tới. Chúng ta đi. Hãy báo cho những người chờ rằng chiều nay Thầy sẽ nói tại nhà con.

Họ đi tới một căn nhà thấp, còn thấp hơn nhà của Phêrô ở Bétsaiđa, và còn ở gần hồ hơn. Nó cách hồ bằng một bãi sỏi, và tôi tin là lúc biển động thì các sóng đập tới chân tường của căn nhà. Căn nhà thấp nhưng rất rộng, tựa như để cho nhiều người ở.

Trong vườn ở trước nhà, về phía hồ, chỉ có một cây nho già nhiều mấu, bao phủ cho một cái dàn thô sơ, và một cây sung mà gió hồ đã làm cho nghiêng hẳn về phía nhà. Cành lá lộn xộn của cây cà vào tường và đập vào khung cửa sổ đang đóng để cản mặt trời gay gắt đập xuống căn nhà. Chỉ có cây nho và cây sung này thôi, với một cái giếng có thành xây thấp, phủ rêu xanh.

- Mời Thầy vào.

Các phụ nữ đang bận trong bếp, người thì vá lưới, người thì nấu ăn. Các bà chào Phêrô rồi bối rối cúi đầu trước Giêsu, tò mò nhìn mặt Người.

- Bình an cho nhà này. Bệnh nhân thế nào?

- Chị nói đi. Chị là dâu cả - ba người đàn bà nói với một bà khác đang lau tay vào vạt áo.

- Bà bị sốt. Sốt rất nặng. Chúng con đã mời thầy thuốc, nhưng ông nói bà già rồi nên khó khỏi. Và khi bệnh chạy từ xương vào tim thì nó làm cho bà sốt, nhất là ở tuổi này thì người ta chết. Bà không ăn nữa... Con tìm cách nấu cho bà một món rất ngon, kể cả lúc này, anh thấy không Simon? Tôi nấu thứ cháo này bà thường rất thích. Tôi đã lựa thứ cá tốt nhất trong số cá của các em rể anh, nhưng tôi không tin là bà có thể ăn. Lại nữa... Bà vật vã, bà than van, kêu ca, khóc, bẳn gắt...

- Hãy kiên nhẫn. Hãy làm như các con là mẹ bà, và các con sẽ có công trước mặt Thiên Chúa. Hãy dẫn Thầy đến với bà.

- Rabbi... Rabbi... Con không biết bà có muốn gặp Thầy không. Bà không muốn gặp ai cả. Con đâu dám nói với bà là con dẫn vị rabbi đến cho bà.

Giêsu mỉm cười và không mất bình tĩnh. Người quay lại với Phêrô: “Phêrô, phần con việc hành động. Con là đàn ông và là rể cả. Con đã nói với Thầy mà! Đi đi!”

Phêrô nhăn mặt đầy ý nghĩa, rồi vâng lời. Ông băng qua nhà bếp, vào trong một phòng, đi qua cửa rồi khép lại sau lưng. Tôi nghe ông nói với một người đàn bà. Rồi ông ló đầu và một bàn tay ra ngoài và nói: “Thầy ơi, tới lẹ lên”. Và ông nói thêm rất nhỏ, chỉ hơi hiểu được: “Trước khi bà thay đổi ý kiến”.

Giêsu mau lẹ băng qua nhà bếp và mở cửa ra hết cỡ. Người đứng tại ngưỡng cửa và nói lời chào êm dịu nhưng trọng thể của Người: “Bình an cho bà”, rồi Người vào, dù không ai trả lời. Người tới bên chiếc giường thấp, trên đó có một bà già nhỏ nằm: bà xám xịt, gầy gò, thở dốc vì sốt cao độ làm mặt bà đỏ như cháy lửa.

Giêsu cúi xuống trên giường, mỉm cười với bà già nhỏ: “Bà bệnh?”

- Tôi sắp chết.

- Không, bà sẽ không chết. Bà có thể tin là Thầy có thể chữa cho bà không?

- Tại sao Thầy làm. Thầy đâu có biết tôi?

- Vì Simon xin Thầy... Và cũng vì bà, để cho tâm hồn bà có giờ để nhìn thấy và yêu Ánh Sáng.

- Simon à? Tốt hơn là ông ta...Vậy làm sao ông ta lại nghĩ tới tôi?

- Là vì ông ấy tốt hơn bà tưởng. Thầy biết ông ta, Thầy biết rõ ông ta. Thầy biết ông ta và Thầy vui lòng nhận lời ông ta.

- Vậy Thầy sẽ chữa cho tôi? Tôi sẽ không chết nữa?

- Không, lúc này bà sẽ không chết. Bà có thể tin Thầy không?

- Tôi tin, tôi tin, chỉ cần là tôi không chết.

Giêsu lại mỉm cười. Người cầm tay bà. Bàn tay sần sùi với các gân máu căng phồng biến đi trong bàn tay trai tráng của Giêsu. Người đứng thẳng lên và lấy thái độ như Người thường có khi ra lệnh một phép lạ. Người kêu lên: “Hãy khỏi, Ta muốn. Hãy chỗi dậy”. Và Người buông tay người đàn bà. Bàn tay rơi xuống mà không làm bà rên, trong khi trước đó, lúc Người cầm lấy tay bà, dù rất nương nhẹ, bà cũng than van.

Một lát yên lặng. Rồi người đàn bà kêu lớn: “Ôi! Thiên Chúa của cha ông! Tôi hết đau rồi! Tôi khỏi rồi! Hãy tới đây, tới đây!” Các cô con dâu liền tới: “Nhưng coi này!” bà già nói: “Tôi cử động và tôi không thấy đau nữa; và tôi hết sốt. Coi! Tôi tươi mát chừng nào! Qủa tim không còn như cái búa của thợ rèn nữa. A! Tôi không chết nữa!” Không có một lời nào cho Chúa cả.

Nhưng Giêsu không bất bình, Người nói với cô con dâu lớn: “Hãy mặc đồ cho bà để bà dậy. Bà đã có thể”. Và Người lùi để tính đi ra.

Simon thấy nhục, liền quay về mẹ vợ ông: “Thầy đã chữa cho mẹ mà mẹ không nói gì với Người!”

- Chết thật! Tôi không nghĩ tới! Cám ơn. Tôi có thể làm gì để cám ơn Thầy?

- Hãy tốt, rất tốt, vì Đấng Hằng Hữu đã nhân từ với bà. Và nếu không phiền cho bà thì hãy cho phép Thầy nghỉ hôm nay trong nhà bà. Thầy đã đi khắp miền trong suốt tuần lễ, Thầy mới về sáng nay, và Thầy mệt.

- Chắc chắn rồi! Chắc chắn rồi. Hãy ở lại nếu việc đó tiện cho Thầy - nhưng có rất ít thiện cảm trong những lời này.

Giêsu cùng với Phêrô, Andrê, Giacôbê và Gioan ra ngồi ngoài vườn.

- Thầy!...

- Phêrô của Thầy?

- Con thấy ngượng.

Giêsu làm một cử chỉ như muốn nói: “Hãy để cho qua chuyện”. Rồi Người nói: “Đây không phải lần đầu, cũng không phải lần sau cùng mà người ta không cám ơn thầy ngay. Nhưng Thầy không tìm sự biết ơn. Chỉ cần Thầy cho các linh hồn các phương tiện để tự cứu lấy mình. Thầy làm bổn phận của Thầy, bổn phận của họ thì họ phải làm”.

- A! Vẫn còn những người khác như bà này sao? Ở đâu Thầy?

- Simon tò mò! Nhưng Thầy muốn làm vui lòng con, mặc dù Thầy không ưa những cái tò mò vô ích. Đó là ở Nazarét. Con có nhớ bà mẹ của Sara không? Bà bệnh nặng, và khi chúng ta về tới Nazarét thì người ta đã bảo chúng ta là con bé khóc. Nó là đứa bé tốt và êm đềm. Để cho nó không bị mồ côi, rồi sau này lại thành đứa con riêng, Thầy đã đến tìm bà... Thầy muốn chữa bà... Nhưng Thầy chưa đặt chân tới ngưỡng cửa thì chồng bà và một người em ông đã đuổi Thầy và nói: “Đi đi, đi khỏi đây đi! Chúng tôi không muốn phiền phức với giáo đường”. Đối với họ cũng như đối với qúa nhiều người, Thầy đã là kẻ phản loạn rồi... Nhưng dù sao Thầy cũng chữa cho bà... vì thương các con bà. Và với Sara, lúc nó đang ở ngoài vườn, Thầy đã vuốt ve nó và nói: “Thầy chữa cho mẹ con. Hãy về nhà, đừng khóc nữa”. Và người đàn bà được khỏi ngay khi con bé nói vậy với bà, và cả với bố nó và chú nó nữa... Rồi nó bị phạt vì đã nói với Thầy. Thầy biết, vì con bé chạy theo Thầy lúc Thầy ra khỏi xứ... Nhưng không sao.

- Nếu con thì con làm cho bà bệnh trở lại!

- Phêrô! - Giêsu rất nghiêm khắc. “Đó có phải là điều Thầy dạy con và những người khác không? Con đã nghe gì trên môi Thầy? Thầy đã nói điều kiện để làm môn đệ Thầy là gì?”

- Đúng vậy Thầy. Con thực tệ! Thầy tha cho con. Nhưng con không thể chịu được khi thấy người ta không yêu Thầy.

- Ôi! Phêrô, con sẽ còn thấy rất nhiều lãnh đạm khác nữa. Con sẽ rất ngạc nhiên, Phêrô ạ! Có những người bị những kẻ tự xưng mình là “thánh” khinh bỉ, coi họ như bọn thâu thuế, mà thực ra họ là mẫu gương của thế giới, một mẫu gương mà những kẻ khinh bỉ họ không thèm theo. Các dân ngoại sẽ ở trong số những kẻ trung thành nhất, các gái điếm sẽ trở nên trong sạch nhờ sức mạnh của ý chí và sự sám hối, các kẻ tội lỗi sẽ hoán cải...

- Một người tội lỗi hoán cải thì còn nghe được... Nhưng một gái điếm và một người thâu thuế...

- Con không tin à?

- Con, không.

- Con lầm rồi Simon à. Nhưng kìa, mẹ vợ con đang đến với chúng ta.

- Thưa Thầy... Tôi mời Thầy dùng bữa với chúng tôi.

- Cám ơn bà. Thiên Chúa sẽ thưởng công cho bà.

Họ vào nhà bếp và ngồi vào bàn. Bà già phục vụ họ bằng cách phân phối dồi dào món canh thập cẩm và cá nướng: “Tôi không có gì khác” bà già nói để xin lỗi. Và để không mất thói quen, bà nói với Phêrô: “Các em rể của anh, họ làm việc qúa! Từ lúc anh dọn về ở Bétsaiđa, họ ở lại đây một mình. Chớ gì việc đó giúp làm giầu cho con gái tôi! Nhưng tôi thấy anh thường đi vắng, và anh không đi đánh cá”.

- Con đi theo Thầy. Con đã ở với Người tại Jêrusalem và các ngày Sabát. Con ở lại với Người. Con đâu có mất thời giờ vì chơi bời.

- Nhưng như vậy anh chẳng kiếm được gì. Bởi vì anh muốn làm gia nhân của vị Tiên Tri, giá tốt hơn là anh lại dọn về ở đây, như vậy trong khi anh lo làm thánh, ít nhất con gái tôi cũng có bà con để nuôi nó.

- Mẹ không xấu hổ khi nói vậy trước mặt Người là đấng đã chữa cho mẹ sao?

- Tôi, tôi không chỉ trích Người, Người làm nghề của Người, tôi chỉ trích anh, vì anh làm trò lười, mà anh sẽ chẳng bao giờ làm được Tiên Tri hay Thầy Cả. Anh là kẻ ngu ngốc và tội lỗi, chẳng được việc gì cả.

- May mắn là Người ở đây... Nếu không...

- Simon, mẹ vợ con đã cho con một lời khuyên tuyệt vời. Con có thể đi đánh cá ở đây. Hình như trước kia con cũng đã đánh cá ở Caphanaum mà! Bây giờ con cũng có thể trở lại.

- Và lại ở đây à? Nhưng, Thưa Thầy, Thầy không...

- Được, Phêrô của Thầy, nếu con ở đây thì hoặc con ở trên hồ, hoặc con ở với Thầy. Bởi vậy có gì hệ trọng việc con cư ngụ trong căn nhà này đâu? - Giêsu đặt tay trên vai Phêrô, và hình như sự bình tĩnh của Người chảy qua cho vị tông đồ sôi sục.

- Thầy có lý. Thầy luôn luôn có lý. Con sẽ làm như vậy. Nhưng... còn những người này? - và ông chỉ vào Giacôbê và Gioan, các hợp tác viên của ông.

- Họ không thể cũng đến sao?

- Ôi! ba con, nhất là má con, sẽ luôn luôn sung sướng khi biết rằng chúng con ở với Thầy hơn là với họ. Các ngài sẽ không phản đối.

- Có lẽ Zêbêđê cũng sẽ tới - Phêrô nói.

- Còn hơn là có lẽ nữa, và những người khác cùng với ông. Thưa Thầy, chúng con sẽ tới. Chắc chắn là chúng con sẽ tới.

- Giêsu Nazarét, Người có ở đây không? - một thằng bé tới trước cửa và hỏi.

- Người ở đây. Vào đi.

Đứa trẻ bước vào. Tôi nhận ra nó là một trong những đứa trẻ mà tôi đã nhìn thấy trong thị kiến đầu tiên về Caphanaum. Đúng là đứa đã té ở chân Giêsu và đã hứa sẽ tốt... để ăn mật ong của Thiên Đàng.

- Bạn nhỏ ơi, lại đây - Giêsu nói với nó.

Thằng bé lúc đầu hơi khớp vì bao nhiêu người nhìn nó, nhưng rồi nó an lòng và chạy đến với Giêsu. Người ôm nó, ẵm nó lên đầu gối và cho nó một miếng cá để trên một miếng bánh.

- Đây, Giêsu, cái này cho Thầy. Hôm nay cũng vậy, ông đó bảo con: “Nay ngày Sabát, hãy mang cái này tới cho vị rabbi Nazarét, và hãy bảo người bạn của con cầu nguyện cho ông”. Ông ta biết Thầy là bạn con... - Đứa bé cười, sung sướng, ăn miếng bánh với cá của nó.

- Hoan hô bé Giacôbê! Con sẽ nói với ông đó là lời cầu nguyện của Thầy bay lên cùng Chúa Cha cho ông.

- Để cho người nghèo à? - Phêrô hỏi.

- Ừ.

- Vẫn là của dâng cúng thông thường. Ta thử coi xem.

Giêsu đưa túi tiền cho ông. Phêrô đổ ra và đếm: “Vẫn luôn luôn là món tiền lớn! Nhưng người đó là ai vậy? Bé, hãy nói: Ai vậy?”

- Tôi, tôi không được nói, và tôi sẽ không nói.

- Hách chừng nào! Này, hãy tốt, rồi ông sẽ cho con trái cây.

- Tôi không nói, dù ông chửi bới tôi hay vuốt ve tôi.

 - Nhưng coi! Cái lưỡi của nó!

- Phêrô, Giacôbê có lý. Nó giữ lời đã được bảo. Hãy để nó yên.

- Thưa Thầy, Thầy biết người đó là ai không?

Giêsu không trả lời. Người lo săn sóc đứa nhỏ mà Người cho một miếng cá nướng khác, sau khi đã lặt sạch xương, nhưng Phêrô nài nỉ nên Người phải trả lời ông:

- Thầy, Thầy biết hết, Simon.

- Vậy chúng con không thể biết sao?

- Con không bao giờ bỏ được cái tật của con! - Giêsu khiển trách ông trong khi mỉm cười, và người thêm: “Không bao lâu nữa, con sẽ biết. Việc xấu thì người ta muốn giữ kín, nhưng không luôn luôn thành công, nhưng việc tốt, khi người ta muốn giữ kín, tức là để được công, nhưng một ngày kia, nó sẽ được biết vì vinh quang của Thiên Chúa. Vì bản tính Người sẽ được rạng sáng nơi một trong các con cái của Người. Bản tính của Thiên Chúa là: Tình Yêu. Người này đã hiểu điều đó, vì ông yêu đồng loại. Nào Giacôbê, hãy mang phúc lành của Thầy đến cho ông đó”.

Thị kiến chấm dứt.

[Rồi Chúa Giêsu nói riêng cho một mình con: “Lời chào mà con rất thích là lời chào của Cha: ‘Bình an cho con’. Đó phải là lời chào của con cho mọi người, dù là với Linh Mục phó của Cha. Chào như Cha chào và dạy chào. Bình an chẳng phải là chính Thiên Chúa sao? Bình an mà trong đó chúng ta nhận biết một điều tốt đẹp nhất: Ca tụng bình an chẳng phải là ca tụng chính Thiên Chúa sao? Vậy hãy nói: ‘bình an cho anh...’, không phải cho các anh, mà là cho anh, như Cha nói. Khi phải vào trong một nhà nào đó, hãy nói: ‘bình an cho nhà này’. Không có lời chào nào rộng rãi hơn, êm đềm hơn, thánh thiện hơn, nhắc lại kỷ niệm về Cha hơn là lời chào đó.

Chào. Bình an cho con”.

 

(Dịch giả : Nữ tu Phạm Thị Hùng, CMR.)

 

 

Tìm Hiểu:

SUBSCRIBE

Từ khóa