22_ĐỨC GIÊ-SU CHỮA LÀNH NHIỀU NGƯỜI (Lc 4,40-41)_Đọc "TIN MỪNG" và Đọc Sách "BÀI THƠ của VỊ-THIÊN-CHÚA-LÀM-NGƯỜI" của Maria Valtorta

22_ĐỨC GIÊ-SU CHỮA LÀNH NHIỀU NGƯỜI _Lc 4,40-41 (Mt 8,16-17 ; Mc 1,32-34)

40 Lúc mặt trời lặn, tất cả những ai có người đau yếu mắc đủ thứ bệnh hoạn, đều đưa tới Người. Người đặt tay trên từng bệnh nhân và chữa họ.  41 Quỷ cũng xuất khỏi nhiều người, và la lên rằng : “Ông là Con Thiên Chúa !” Người quát mắng, không cho phép chúng nói, vì chúng biết Người là Đấng Ki-tô.

**** CHÚA GIÊ-SU CHỮA LÀNH NHIỀU NGƯỜI  (Sách “BÀI THƠ của VỊ-THIÊN-CHÚA-LÀM-NGƯỜI” của Maria Valtorta _Quyển 2, trang 134-139)

Đám đông xì xèo như thường lệ.

Giêsu ra lệnh cho các môn đệ: “Hãy cho các người nghèo tiến lên. Có của dâng cúng lớn của một người dành cho họ để xin ơn tha thứ của Thiên Chúa”.

Có ba người rách rưới trình diện cùng với hai người mù, một người bướu lưng và một bà góa với bảy đứa con nhỏ hốc hác.

Giêsu nhìn họ chăm chú, hết người nọ tới người kia. Người mỉm cười với bà góa, nhất là với các trẻ mồ côi. Người còn ra lệnh cho Gioan: “Những người này, hãy để họ ở đó, trong vườn. Thầy muốn nói với họ”. Nhưng Người trở nên nghiêm khắc khi có một ông già nhỏ con trình diện với Người. Nhưng lúc này Người không nói gì.

Người gọi Phêrô, bảo ông đưa túi tiền mới nhận được lúc trước cho Người, và một cái túi khác đầy những đồng tiền nhỏ, của bố thí của những người đại độ. Người đổ tất cả ra trên một cái bục ở gần giếng. Người đếm và chia thành sáu phần. Có một phần rất hậu với toàn những đồng tiền lớn bằng bạc, và năm phần khác nhỏ hơn với nhiều đồng cắc bằng đồng, chỉ có vài đồng là lớn. Rồi Người gọi những người nghèo và bệnh tới và nói với họ: “Các con không có gì để nói với Thầy sao?”

Các người mù nín lặng. Người bướu lưng nói: “Xin Đấng đã sai Thầy bảo vệ Thầy”. Ông không nói gì hơn.

Giêsu đặt của bố thí vào bàn tay mạnh khỏe của ông. Người đó nói: “Xin Thiên Chúa trả ơn cho Thầy. Nhưng còn hơn cái này, là con muốn Thầy chữa cho con”.  

- Con đã không xin.

- Con là một con sâu đất tội nghiệp mà các kẻ quyền thế chà đạp lên. Con không dám hy vọng là Thầy thương một kẻ hành khất.

- Thầy là tình thương. Thầy cúi xuống trên mọi kẻ khốn cùng gọi tới Thầy. Thầy không từ chối ai. Thầy chỉ đòi Tình Yêu và lòng tin để trả lời: “Thầy nghe con”.

- Ôi! Lạy Chúa con! Con tin và con yêu Thầy! Vậy xin cứu con! Xin chữa cho tôi tớ của Thầy!

Giêsu đặt tay trên cái lưng gù, cà nhẹ như vuốt ve và nói: “Thầy muốn con được khỏi”.

Người đó đứng thẳng lên, nhanh nhẹn và toàn vẹn với những lời chúc tụng không ngừng.

Giêsu cho của bố thí cho hai người mù và chờ đợi một lát... Rồi Người để cho họ đi. Người gọi các người già tới. Người bố thí cho người thứ nhất và giúp ông bỏ tiền vào thắt lưng. Người lưu ý với đầy tình thương vì sự lúng túng của người thứ hai. Ông này nói với Người về bệnh hoạn của một người con gái:

- Con chỉ có mình nó mà bây giờ nó sắp chết. Con sẽ ra sao đây? Ôi! Nếu Thầy tới! Nó không thể đứng dậy. Nó rất muốn nhưng nó không thể. Lạy Thầy! Lạy Chúa Giêsu! Xin thương chúng con!

- Bố ở đâu?

- Ở Corozain. Cứ hỏi ông Isaac con Jonas, biệt hiệu Trưởng Thành. Thầy có tới thực không? Thầy có quên nỗi bất hạnh của con không? Và Thầy có chữa đứa con gái cho con không?

- Bố tin là Thầy có thể chữa nó không?

- Ôi! Có chứ! Vì vậy con nói về nó với Thầy.

- Bố ơi, hãy về nhà. Con gái bố sẽ đi ra cửa để chào bố.

- Nhưng nó nằm trên giường. Nó không thể dậy được từ ba... A! Con hiểu! Ôi! Cám ơn! Thầy nhân từ! xin chúc tụng! Thầy và đấng đã sai Thầy! Ngợi khen Thiên Chúa và Đấng Messi của Người. - Ông già ra đi, vừa khóc vừa đi mau lẹ. Nhưng khi ông sắp ra khỏi vườn, ông nói: “Nhưng dù sao Thầy cũng tới căn nhà nghèo của con chứ ? Isaac chờ Thầy để hôn chân Thầy, rửa nó bằng nước mắt và dâng Thầy tấm bánh Tình Yêu. Giêsu, xin hãy tới. Con sẽ nói về134 Thầy với các người đồng hương”.

- Thầy sẽ tới. Hãy đi bình an và hãy sung sướng.

Tiếp đó người già thứ ba tiến lên. Ông ta có vẻ rách rưới hơn tất cả. Nhưng Giêsu chỉ còn một đống lớn các đồng tiền bằng bạc. Người gọi lớn tiếng: “Bà ơi! hãy tới cùng với các con bà”.

Người đàn bà còn trẻ, hốc hác, đầu cúi, đến trình diện. Bà giống như gà mẹ tội nghiệp giữa bầy gà con nghèo.

- Bà bị góa từ hồi nào?

- Ba năm, kể từ tuần trăng Tisri.

- Bà bao nhiêu tuổi rồi?

- Hai mươi bảy.

- Tất cả đây là con bà?

- Thưa Thầy vâng. Và con chẳng còn gì nữa. Con đã tiêu hết. Làm sao con có thể làm việc, vì không ai muốn con với tất cả bầy nhỏ này?

- Thiên Chúa không bỏ rơi cả đến con sâu mà Người đã tạo dựng. Người sẽ không bỏ rơi bà. Bà ở đâu?

- Trên hồ, cách Bétsaiđa dăm trăm mét. Chính ông ta bảo con đến. Chồng con là ngư phủ và đã chết trên hồ... -  Và cái “ông ta” đó là Andrê, đang đỏ mặt và muốn biến đi.

- Con đã làm rất phải, Andrê, khi bảo người đàn bà này đến tìm Thầy.

Andrê thấy vững bụng, liền xì xèo: “Ông ấy là bạn con. Ông ta tốt. Ông chết trên hồ trong trận bão, và bị mất cả thuyền”.

- Đây, bà. Số này giúp bà được một thời gian khá, rồi một mặt trời khác sẽ mọc lên cho ngày của bà. Hãy tốt. Hãy dạy con cái cho biết giữ luật, rồi bà sẽ không thiếu sự trợ giúp của Thiên Chúa. Thầy chúc lành cho bà, bà và các con nhỏ của bà - và Người vuốt ve chúng, hết đứa nọ tới đứa kia với đầy tình thương.

Người đàn bà ra đi, ôm ghì kho báu của bà vào lòng.

- Còn cho tôi? - ông già nhỏ còn lại sau cùng hỏi.

Giêsu nhìn ông và không nói gì.

- Không có gì cho tôi sao? Ông không công bằng. Ông cho bà ta gấp sáu lần những người khác, còn tôi thì không cho gì cả! Nhưng,  đó... Vì là một đàn bà!

Giêsu nhìn ông và nín thinh.

- Tất cả qúi vị hãy nhìn coi có công bằng không! Tôi từ xa đến, vì người ta nói với tôi rằng ở đây người ta cho tiền. Nhưng rồi, đó! Tôi thấy người ta cho người thì qúa nhiều, còn tôi thì không cho gì... Tôi, một ông già nghèo bệnh hoạn. Vậy mà ông ta muốn người ta tin ở ông ta!...

- Ông già! Ông không xấu hổ vì nói dối như vậy sao? Ông gần chết rồi mà còn nói dối! Ông tìm cách ăn cắp của kẻ đói. Tại sao ông muốn ăn cắp của bố thí mà tôi đã nhận để phân phát cho các anh em nghèo với sự công bằng?

- Nhưng tôi...

- Nín đi! Sự im lặng của tôi và cách hành động của tôi phải làm cho ông hiểu rằng tôi biết tôi làm như vậy với ai, và ông phải nín lặng như tôi. Tại sao ông lại muốn tôi tiết lộ sự xấu hổ của ông?

- Tôi nghèo.

- Không đâu. Ông là người hà tiện và ăn cắp. Ông sống vì tiền bằng cách cho vay nặng lãi.

- Tôi không bao giờ cho vay nặng lãi. Thiên Chúa làm chứng cho tôi.

- Cái đó chẳng phải là việc cho vay nặng lãi độc ác nhất, tức là ăn cắp của những kẻ thực sự có nhu cầu sao? Hãy đi đi. Hãy thống hối để Thiên Chúa tha cho ông.

- Tôi thề...

- Nín đi. Tôi truyền cho ông. Có lời rằng: “Không được thề gian”. Nếu tôi không kính trọng tóc trắng của ông, tôi sẽ lục trong bụng ông, và tôi sẽ tìm thấy ở đó một cái túi đầy vàng, con tim thực sự của ông. Đi đi!

Với giọng nói của Giêsu, ông già bỏ đi, không nằng nặc nữa. Đám đông đe dọa ông, chế nhạo ông, gọi ông là ăn cắp.

- Các con nín đi! Nếu thấy ông ta đã ra ngoài chính lộ thì đừng làm như ông ta. Ông ta thiếu chân thành, đó là gian dối. Còn các con, khi chửi bới ông ta là các con thiếu bác ái. Không được chửi bới người anh em vì họ phạm tội. Mỗi người có tội của mình. Không ai trọn lành, ngoại trừ Thiên Chúa. Thầy phải làm cho ông xấu hổ, vì không được phép ăn cắp, không bao giờ, nhất là của người nghèo. Nhưng chỉ có Chúa Cha biết Thầy khổ chừng nào khi phải làm như vậy. Các con cũng phải cảm thấy khổ khi thấy một người Israel thiếu sót với Lề Luật, tìm cách làm thiệt hại cho người nghèo và kẻ góa bụa. Đừng gian tham. Chớ gì kho báu của các con là linh hồn các con chứ không phải tiền bạc. Đừng thề gian. Chớ gì lưỡi các con trong trắng và ngay thẳng cũng như các hành động của các con. Cuộc sống không vĩnh cửu và giờ chết tới gần, hãy sống sao cho vào giờ chết, tâm hồn các con có thể bình an trong sự bình an của kẻ đã sống công chính. Hãy về nhà các con...

- Lạy Chúa! Xin thương đứa con trai con đây, nó bị câm vì một thằng qủi hành hạ nó.

- Và anh con, ông giống như một con vật ô uế. Ông lăn vào bùn và ăn cứt. Đó là một thần qủi quyệt, làm cho anh những hành động dơ bẩn này, bất chấp ý muốn của anh.

Giêsu đi lại với nhóm người cầu khẩn. Người giơ tay và ra lệnh: “Hãy ra khỏi những người này! Hãy để cho Thiên Chúa các tạo vật của Người”.

Giữa những tiếng kêu thét và la ó, hai kẻ khốn nạn được khỏi. Các người đàn bà dắt họ lại qùi lạy và chúc tụng.

- Hãy về nhà các con và hãy biết ơn Thiên Chúa. Bình an cho tất cả. Đi đi.

Đám đông giải tán trong khi bàn tán các sự kiện. Bốn môn đệ liền vây quanh lấy Thầy.

- Các bạn ơi! Thực sự thầy bảo các con rằng Israel có đủ thứ tội, và ma qủi thiết lập chỗ ở của nó ở đây. Không phải chỉ có chuyện qủi ám làm môi miệng câm nín, hoặc đẩy người ta tới chỗ sống như các thú vật và ăn rác rến. Nhưng việc bị ám thực sự nhất và nhiều nhất, là đóng qủa tim lại với sự ngay thật và làm cho nó thành nơi ô trọc của những thói xấu ghê tởm. Ôi! Cha ơi! - Giêsu ngồi xuống như bị đè nặng.

- Thầy mệt à Thầy?

- Gioan của Thầy, mệt thì không, nhưng buồn khổ vì tình trạng137 các tâm hồn, và qúa ít thiện chí muốn sửa đổi. Thầy đã đến... Nhưng người ta... Người ta... Ôi! Cha của con!...

- Thầy ơi! Con yêu Thầy! Tất cả chúng con đều yêu Thầy...

- Thầy biết. Nhưng số các con qúa ít... Và ước ao cứu vớt của Thầy qúa lớn lao.

Giêsu ôm Gioan trong vòng tay Người và tựa đầu lên đầu ông. Người rất buồn. Phêrô, Andrê, Giacôbê ở chung quanh Người, nhìn Người với tình yêu và nỗi buồn.

Thị kiến chấm dứt như vậy.

 

(Dịch giả : Nữ tu Phạm Thị Hùng, CMR.)

 

Tìm Hiểu:

SUBSCRIBE

Từ khóa