23_ĐỨC GIÊ-SU RAO GIẢNG TẠI MIỀN GIU-ĐÊ (Lc 4,42-43)_Đọc "TIN MỪNG" và Đọc Sách "BÀI THƠ của VỊ-THIÊN-CHÚA-LÀM-NGƯỜI" của Maria Valtorta

 

22_ĐỨC GIÊ-SU RAO GIẢNG TẠI MIỀN GIU-ĐÊ_Lc 4,42-43 (Mc 1,35-39)   

 42 *Sáng ngày, Người đi ra một nơi hoang vắng. Đám đông tìm Người, đến tận nơi Người đã đến, và muốn giữ Người lại, kẻo Người bỏ họ mà đi.  43 Nhưng Người nói với họ : “Tôi còn phải loan báo Tin Mừng Nước Thiên Chúa cho các thành khác nữa, vì tôi được sai đi cốt để làm việc đó.”  44 Và Người rao giảng trong các hội đường miền Giu-đê.  

******* ĐỨC GIÊ-SU RAO GIẢNG TẠI MIỀN GIU-ĐÊ (Sách “BÀI THƠ của VỊ-THIÊN-CHÚA-LÀM-NGƯỜI” của Maria Valtorta  _Quyển 2, trang 140)

 Tôi thấy Giêsu ra khỏi căn nhà của Phêrô ở Caphanaum. Người đi êm nhẹ hết sức. Ta hiểu rằng Người đã qua đêm ở đây để làm vui lòng Phêrô.  

 Vẫn còn là đêm khuya. Bầu trời đầy sao, cái hồ hơi phản chiếu ánh sáng của chúng. Người ta đoán thì đúng hơn là người ta nhìn thấy cái hồ yên lặng ngủ dưới ánh sáng tinh tú, chỉ nhờ vào tiếng lào xào nhẹ của nước đập vào bãi.  

 Giêsu đẩy cửa ra, nhìn trời, nhìn hồ, nhìn đường. Người suy nghĩ, rồi bước đi, không theo dọc bờ hồ, nhưng về phía trung tâm miền. Người đi theo hướng này một lúc, rồi quay về miền quê. Người vào đó, đi sâu vào trong, theo một lối đi dẫn tới chỗ dợn sóng đầu tiên của một vùng đất trồng oliu. Người đi vào giữa mầu xanh an bình và lặng lẽ này, và ở đó, Người qùi phục xuống để cầu nguyện.  

 Lời cầu nguyện thật tha thiết! Người qùi gối một lúc, rồi như được mạnh sức, Người đứng dậy và cầu nguyện nữa, mặt hướng về trời, khuôn mặt có vẻ linh thiêng hơn bởi ánh sáng vừa phát sinh do rạng đông mùa hè vừa chớm nở.  

 Bây giờ Người cầu nguyện và mỉm cười, trong khi lúc trước đó người thở dài như bị ảnh hưởng một nỗi buồn tinh thần. Người giang tay cầu nguyện. Người giống một Thánh Giá sống động, cao, thần138 linh, tỏa ra bao ngọt ngào. Người như đang chúc lành cho cả miền quê, cho ngày đang hé rạng, cho các vì sao đang biến đi, cho cái hồ đang lộ ra.  

 - Thưa Thầy, chúng con tìm Thầy khắp nơi. Chúng con thấy cửa mở khi chúng con đem cá về, nên chúng con nghĩ Thầy đã ra ngoài, nhưng chúng con không tìm thấy Thầy. Sau cùng có một người dân đang chất các thúng để đem vào thành phố đã cho chúng con tin tức. Chúng con đang gọi Thầy: “Giêsu! Giêsu!”, ông ta hỏi chúng con: “Qúi vị tìm vị Rabbi đã nói với đám đông? Người đi theo lối mòn này, lên đó, về phía ngọn đồi. Chắc Người ở trong vườn oliu của Michée, vì Người hay tới đó. Lần trước tôi đã thấy Người ở đó”. Ông ta có lý. Sao Thầy ra ngoài sớm qúa vậy? Sao Thầy không nghỉ ngơi? Có lẽ cái giường không thoải mái?...  

 - Không đâu Phêrô. Cái giường rất tốt và căn phòng vui tươi. Nhưng Thầy có thói quen ra ngoài sớm để nâng tâm hồn Thầy lên kết hợp với Cha. Cầu nguyện là sức mạnh cho mình và cho người khác. Ta được tất cả bởi lời cầu nguyện. Chúa Cha không luôn luôn nhận điều người ta xin Người, đừng nghĩ như vậy là Người thiếu tình yêu. Phải tin rằng sự từ chối này phù hợp với một chương trình xếp đặt tốt hơn cho định mệnh mỗi người. Nhưng chắc chắn là lời cầu nguyện mang lại bình an và sự quân bình, giúp ta chịu đựng bao nhiêu thứ nó đụng vào chúng ta mà không lìa bỏ con đường thánh thiện. Phêrô, con biết: tất cả những gì bao quanh chúng ta nó dễ dàng làm tối tăm thần trí chúng ta, và làm xao xuyến con tim chúng ta. Mà trong sự tối tăm của thần trí và sự xao xuyến của con tim thì làm sao ta có thể nghe tiếng Thiên Chúa?  

 - Đúng vậy, nhưng chúng con, chúng con không biết cầu nguyện. Chúng con không biết nói những lời hay như Thầy.  

 - Hãy nói điều các con biết, như các con biết. Không phải là các lời, nhưng là tâm tình đi kèm theo làm cho lời cầu nguyện đẹp lòng Cha.  

 - Chúng con muốn cầu nguyện giống như Thầy.  

 - Thầy cũng sẽ dạy các con cầu nguyện. Thầy sẽ dạy các con lời cầu nguyện thánh nhất. Nhưng để cho nó không trở thành một công139 thức vô ích trên môi, Thầy muốn rằng qủa tim của các con đã có một số tối thiểu về thánh thiện, ánh sáng và khôn ngoan... Chính trong mục đích này, Thầy giáo huấn các con. Sau này Thầy sẽ dạy các con lời cầu nguyện thánh. Các con có muốn gì ở Thầy không mà các con tìm Thầy?  

 - Thưa Thầy không, nhưng có biết bao người chờ đợi ở Thầy rất nhiều điều. Đã có những người tới Caphanaum, đó là những người nghèo, bệnh tật, những người đau khổ, những người thiện chí muốn được giáo huấn. Vì họ hỏi Thầy nên chúng con nói: “Thầy mệt và ngủ. Đi đi rồi ngày Sabát tới hãy trở lại”.  

 - Không, Simon. Đừng nói như vậy. Không phải chỉ có một ngày để có tình thương. Thầy là Tình Yêu, Ánh Sáng, Sự Cứu Rỗi trong hết mọi ngày của tuần lễ.  

 - Nhưng... Từ trước tới giờ Thầy chỉ nói vào ngày Sabát.  

 - Bởi vì Thầy chưa được biết. Nhưng từ từ, theo đà người ta biết Thầy, mỗi ngày đều sẽ tuôn ra các ơn huệ và Ân Sủng. Thực vậy, Thầy bảo các con rằng sẽ tới một thời mà khoảng thời gian đủ cho con chim sẻ đậu trên cành và ăn no các hạt, Con Người cũng không có để nghỉ ngơi và dùng bữa.  

 - Như vậy Thầy sẽ ngã bệnh. Chúng con không cho phép như vậy. Lòng tốt của Thầy không được làm cho Thầy khổ sở.  

 - Con nghĩ rằng việc đó có thể làm cho Thầy khổ sở sao? Ôi! Nếu cả thế giới đến để nghe Thầy, để khóc tội của họ, để đặt các đau khổ của họ trên con tim Thầy, để được chữa lành trong tâm hồn và trong thân xác; nếu Thầy kiệt lực để nói với họ, để tha thứ, để tung vãi sức mạnh ơn lành của Thầy, chính lúc đó Thầy sẽ sung sướng tới nỗi cả đến Thầy không tiếc Thiên Đàng, nơi Thầy đã ở trong Chúa Cha. Các người đến với Thầy, họ từ đâu tới?  

 - Từ Corôzain, Bétsaiđa, Caphanaum. Cũng có những người đến từ Tibêriát, Gerghesa, và từ hàng trăm và hàng trăm xứ nhỏ phân tán ở giữa thành phố nọ và thành phố kia.  

 - Hãy đi nói với họ là Thầy sẽ tới Corôzain, Bétsaiđa và những thôn nọ thôn kia.  

 - Tại sao không ở Caphanaum?  

 - Vì Thầy cho mọi người, và mọi người phải được có Thầy. Vả nữa... Có ông già Isaac đang chờ Thầy... Không nên để ông thất vọng trong ước nguyện của ông.  

 - Vậy Thầy chờ chúng con ở đâu?  

 - Không, Thầy đi, còn các con, các con ở lại Caphanaum để gởi các đám đông đến cho Thầy, rồi Thầy sẽ trở lại.  

 - Chúng con sẽ ở lại một mình!... - Phêrô buồn thiu.  

 - Không nên buồn. Vâng lời làm cho con vui, và cùng với nó, con sẽ thấy mình là một môn đệ hữu ích. Những người khác cũng sẽ ở lại với con và như con.  

 Phêrô và Andrê cũng như Giacôbê và Gioan tươi tỉnh lại. Giêsu chúc lành cho họ và họ chia tay.  

 Thị kiến chấm dứt.

(Dịch giả : Nữ tu Phạm Thị Hùng, CMR.)   

Tìm Hiểu:

SUBSCRIBE

Từ khóa