81_LỜI CHỨNG CỦA ĐỨC GIÊSU VỀ ÔNG GIOAN (Mt 11,7-15)_Đọc "TIN MỪNG" và Đọc Sách "BÀI THƠ của VỊ-THIÊN-CHÚA-LÀM-NGƯỜI" của Maria Valtorta

 

81_LỜI CHỨNG CỦA ĐỨC GIÊSU VỀ ÔNG GIOAN_Mt 11,7-15 (Lc 7,24-28)

7 Họ đi rồi, Đức Giê-su bắt đầu nói với đám đông về ông Gio-an rằng : “Anh em ra xem gì trong hoang địa ? Một cây sậy phất phơ trước gió chăng ? 8 Thế thì anh em ra xem gì ? Một người mặc gấm vóc lụa là chăng ? Kìa những kẻ mặc gấm vóc lụa là thì ở trong cung điện nhà vua. 9 Thế thì anh em ra xem gì ? Một vị ngôn sứ chăng ? Đúng thế đó ; mà tôi nói cho anh em biết, đây còn hơn cả ngôn sứ nữa. 10 Chính ông là người Kinh Thánh đã nói tới khi chép rằng : Này Ta sai sứ giả của Ta đi trước mặt Con, người sẽ dọn đường cho Con đến. 11 Tôi nói thật với anh em : trong số phàm nhân đã lọt lòng mẹ, chưa từng có ai cao trọng hơn ông Gio-an Tẩy Giả. Tuy nhiên, kẻ nhỏ nhất trong Nước Trời còn cao trọng hơn ông. 12 Từ thời ông Gio-an Tẩy Giả cho đến bây giờ, Nước Trời phải đương đầu với sức mạnh, ai mạnh sức thì chiếm được.
13 Cho đến ông Gio-an, tất cả các ngôn sứ cũng như Lề Luật đều đã nói tiên tri. 14 Và nếu anh em chịu tin lời tôi, thì ông Gio-an chính là Ê-li-a, người phải đến. 15 Ai có tai thì nghe.

**** LỜI CHỨNG CỦA ĐỨC GIÊSU VỀ ÔNG GIOAN (Sách “BÀI THƠ của VỊ-THIÊN-CHÚA-LÀM-NGƯỜI” của Maria Valtorta  _Quyển 4, trang 392-398)                 

*** Tôi không biết Người nói gì trong những giờ nóng bức ngột ngạt. Điều tôi thấy bây giờ là những sửa soạn cho việc xuất hành của hai môn đệ đi Jêricô. Hình như Manaen ở lại, vì người ta không dắt con ngựa của ông lại cùng với hai con lừa lực lưỡng, tới trước chỗ bức tường mở ra trong sân. Hai người được Gioan sai đi, sau nhiều lần nghiêng mình trước Thầy và Manaen, liền lên yên. Họ còn quay lại để nhìn và chào cho tới khi một khúc quanh che họ khỏi tầm mắt. Nhiều người ở Caphanaum tụ họp để coi cuộc khởi hành này, vì tin tức về việc hai môn đệ Gioan tới và những câu mà Giêsu trả lời cho họ đã đồn đi khắp vùng, và tôi tin là cả các vùng lân cận nữa. Tôi thấy những người ở Bétsaiđa và Corozain, họ đến với những người được Gioan sai tới để hỏi về các tin tức của ông, và để gửi cho ông lời chào của họ - Có lẽ đây là những môn đệ cũ của ông Tẩy Giả - bây giờ họ ở lại với nhóm các người Caphanaum để bình luận. Giêsu với Manaen ở bên cạnh, vừa đi vào nhà vừa nói chuyện. Nhưng người ta chen nhau ở chung quanh Người, quan sát cách tò mò người anh em cùng sữa của Hêrôđê, và thái độ đầy trọng kính của ông đối với Giêsu, và họ ước ao được nói với Thầy. Cũng có Jairô, ông trưởng giáo đường, nhưng nhờ ơn Chúa, không phải là một pharisiêu. Chính Jairô nói: “Gioan sẽ bằng lòng! Chẳng những Thầy đã gởi cho ông ta một câu trả lời thấu đáo và cặn kẽ, mà Thầy còn giữ họ lại để có thể giáo huấn họ và chỉ cho họ một phép lạ”.

- Vậy phép lạ nào?

- một người hỏi.

- Tôi đã dụng ý dẫn con gái nhỏ của tôi lại đây bữa nay để họ thấy nó. Chưa bao giờ nó mạnh khỏe như vầy. Đối với nó, được gặp Thầy là niềm vui lớn. Các ông đã nghe câu trả lời của nó hen: “Tôi không nhớ chết là thế nào, nhưng tôi nhớ có một thiên thần đã gọi tôi và dẫn tôi đi qua một ánh sáng càng lúc càng mạnh, và ở đầu đường sáng đó là Giêsu. Giêsu như tôi thấy lúc đó với thần trí trở lại trong tôi, bây giờ tôi không được nhìn thấy nữa. Qúi vị và tôi, lúc này chúng ta thấy Người, nhưng thần trí tôi đã thấy Thiên Chúa khép kín trong Người”. Từ đó nó trở nên tốt chừng nào! Trước nó đã tốt, nhưng bây giờ nó đúng là một thiên thần. A! Mỗi người nói điều họ muốn, đối với con, chỉ có Thầy là thánh thôi.

- Nhưng Gioan cũng thánh

- một người Bétsaiđa nói.

- Đúng, nhưng ông qúa nghiêm khắc.

- Ông không nghiêm khắc với người khác cho bằng nghiêm khắc với chính ông.

- Nhưng ông không làm phép lạ, và người ta nói rằng ông ăn chay để thành đạo sĩ.

- Nhưng ông ta thánh. Sự tranh luận lan ra trong đám đông. Giêsu giơ tay giang ra với cử chỉ thông thường của Người khi Người đòi hỏi yên lặng và sự chú ý vì Người muốn nói.

Sự yên lặng được thiết lập ngay. Giêsu nói:

- Gioan là vị đại thánh. Đừng nhìn cách ông làm cũng như đừng nghĩ tới sự vắng bóng phép lạ. Thật vậy, Thầy bảo các con: đó là một đại nhân vật trong nước Thiên Chúa. Chính ở đó, ông sẽ xuất hiện trong tất cả sự cao cả của ông.

Nhiều người than phiền là ông nghiêm khắc tới nỗi có vẻ khắt khe. Thật thế, Thầy bảo các con là ông đã làm công việc của một vĩ nhân để dọn đường cho Chúa. Và kẻ làm việc như vậy không mất thời giờ cho sự yếu ớt. Khi ông ở dọc bờ sông Giođan, ông đã chẳng nói những lời mà Isaie đã loan báo về ông và Đức Messi: “Tất cả các thung lũng phải được lấp đầy, núi đồi phải bạt xuống, đường lối quanh co phải nắn cho ngay, đường lối gồ ghề phải san cho bằng”, và như vậy chẳng là để sửa soạn con đường cho Chúa và Vua sao? Trong thực tế, ông đã làm nhiều hơn tất cả Israel để dọn đường cho Thầy. Và kẻ bạt núi, lấp thung lũng, nắn ngay đường và làm cho bằng những chỗ lên dốc khó khăn, chỉ có thể làm việc cách nghiêm khắc. Bởi vì ông là người Tiền Hô, và ông chỉ lớn hơn Thầy có vài tuần trăng, và tất cả phải làm xong trước khi mặt trời lên cao trên ngày cứu chuộc. Ngày đó đã đến. Mặt trời đang lên để chói lọi trên Sion, và từ đó, trên toàn thế giới. Gioan đã dọn đường đúng như ông phải làm. Các con đi xem gì nơi sa mạc? Một cây sậy bị gió uốn cong theo mọi ngả ư ? Vậy các con đi xem gì? Một người ăn mặc lụa là ư ? Nhưng những người này ở trong đền đài vua chúa, bọc thân trong những y phục mềm mại, và được phục vụ cách kính cẩn bởi hàng ngàn tôi tớ và triều thần, họ cũng là triều thần của một con người tội nghiệp. Ở đây có một người, các con hãy hỏi ông xem có phải ông đã chán phè đời sống trong triều, và ông cảm phục tảng đá đơn độc và sù sì, trên đó sấm sét và mưa đá đập vào cách vô ích; những ngọn cuồng phong ngu muội chiến đấu để giựt lấy nó, trong khi nó vững vàng vươn đà của tất cả các bộ phận của nó lên trời, với cái đỉnh nhọn của nó ở trên cao, từ nơi đó, nó rao giảng niềm vui, vì nó vươn cao chừng nào, nhọn như ngọn lửa bốc lên.

Đó là Gioan mà Manaen đã nhìn thấy như vậy, vì ông đã hiểu sự thật về đời sống và sự chết, và ông nhìn thấy sự cao cả ở nơi nó có, dù là nó giấu ẩn dưới vẻ bề ngoài hoang dại.

Và các con, các con đã thấy gì nơi Gioan khi các con tới gặp ông? Một vị tiên tri ư ? Một vị thánh ư ? Thầy bảo các con: Ông còn hơn một tiên tri, ông còn hơn nhiều vị thánh, hơn các vị thánh, vì chính về ông mà có lời chép: “Đây, ta sai thiên thần của ta đến trước con để dọn đường cho con, ở đàng trước con”.

Thiên thần: Hãy suy nghĩ. Các con biết thiên thần là các thần trí trong sạch, do Thiên Chúa tạo dựng giống sự thiêng liêng của Người, dùng làm giây liên lạc giữa loài người - một sự hoàn bị của việc tạo dựng những vật hữu hình và vật chất - và Thiên Chúa: sự toàn thiện của Trời và đất, Đấng Tạo Hóa của vương quốc siêu nhiên và thế giới sinh vật. Trong con người, dù là người thánh nhất, luôn luôn có thịt và máu, để đặt một vực thẳm giữa họ và Thiên Chúa. Vực thẳm này đã thành sâu hơn sau khi tội lỗi làm cho thành nặng nề cả những sự siêu nhiên nơi con người. Vậy đây, Thiên Chúa tạo dựng nên các thiên thần, tạo vật đạt tới đỉnh của bậc thang trong sự tạo dựng, giống như các khoáng chất trong biểu thị nền tảng. Khoáng chất là các bụi cấu tạo nên trái đất, tổng quát là các chất vô cơ. Các đấng là những tấm gương rất trong của tư tưởng Thiên Chúa, là ngọn lửa chuyên chú hành động vì tình yêu, sẵn sàng để hiểu, mau mắn để hành động, tự do trong ý chí cũng như chúng ta, nhưng là ý chí hoàn toàn thánh, không biết phản loạn và những lôi kéo của tội lỗi. Đó là các thiên thần, những kẻ thờ phượng Thiên Chúa, các sứ giả của Người nơi con người. Các đấng bảo vệ chúng ta, cho chúng ta thứ ánh sáng bao quanh các vị, và ngọn lửa mà các vị nhận được trong việc thờ phượng của các ngài. Gioan được gọi là Thiên Thần bởi lời tiên tri. Vậy Thầy bảo các con: trong số những người được sinh ra bởi đàn bà, không một người nào lớn hơn Gioan Tẩy Giả. Tuy nhiên kẻ nhỏ bé nhất trong nước Trời cũng sẽ lớn hơn ông. Vì kẻ ở trong nước Trời thì là con Thiên Chúa chứ không phải con người đàn bà. Vậy tất cả hãy vươn lên để trở thành công dân của Nước Trời. Các con hỏi nhau điều gì vậy?

 - Chúng con nói: Nhưng rồi Gioan sẽ lên Trời chứ? Và ở đó ông ta sẽ thế nào?

- Ông ta, trong thần trí của ông, ông đã ở trong nước trời. Và sau khi chết, ông sẽ ở đó như một mặt trời chói lọi nhất của Jêrusalem đời đời. Nhờ vào Ân Sủng nơi ông không khiếm khuyết, và nhờ vào thiện chí riêng của ông, ông đã và đang cố gắng, cả đến hung bạo với chính mình để có một tận cùng thánh thiện. Kể từ Gioan Tẩy Giả, nước Trời thuộc về những ai biết chinh phục nó bằng sức mạnh chống lại điều xấu, và chỉ có những kẻ mạnh mới chinh phục được. Vì bây giờ người ta đã biết những gì cần phải làm, và đã được ban tất cả cho cuộc chinh phục này. Không còn là thời để nói về Lề Luật và các tiên tri nữa, các vị đã nói cho tới Gioan. Bây giờ là Lời của Thiên Chúa nói, và Lời này không giấu diếm một dấu phẩy nào về những điều phải biết cho cuộc chinh phục này. Nếu các con tin ở Thầy, các con phải coi Gioan như Êlia, người phải đến. Hãy nghe, hỡi những ai có tai để nghe.

(Dịch giả : Nữ tu Phạm Thị Hùng, CMR.)

 

 

Tìm Hiểu:

SUBSCRIBE

Từ khóa