87_THÂN NHÂN CỦA ĐỨC GIÊ-SU LO NGẠI (Mc 3,20-21)_Đọc "TIN MỪNG" và Đọc Sách "BÀI THƠ của VỊ-THIÊN-CHÚA-LÀM-NGƯỜI" của Maria Valtorta

 

87_THÂN NHÂN CỦA ĐỨC GIÊ-SU LO NGẠI_Mc 3,20-21

20 *Người trở về nhà và đám đông lại kéo đến, thành thử Người và các môn đệ không sao ăn uống được.  21 Thân nhân của Người hay tin ấy, liền đi bắt Người, vì họ nói rằng Người đã mất trí.  

**** THÂN NHÂN CỦA ĐỨC GIÊ-SU LO NGẠI (Sách “BÀI THƠ của VỊ-THIÊN-CHÚA-LÀM-NGƯỜI” của Maria Valtorta  _Quyển 4, trang 428)    

Có sự ồn ào, không phải đến từ sự tán đồng hay phản đối, chạy lan trong đám đông bây giờ rất đông, chen chúc trên sân thượng, ngoài vườn, và còn đầy ngoài đường. Có những người ngồi vắt ngang trên bức tường nhỏ làm lan can cho sân thượng, một số khác leo lên cây sung trong vườn hoặc các cây ở vườn bên cạnh, vì mọi người đều muốn nghe cuộc đấu khẩu giữa Giêsu và các kẻ thù của Người. Tiếng ồn như những đợt sóng đi từ ngoài khơi vào bờ, đi từ miệng nọ tới miệng kia cho tới tai các tông đồ ở gần Giêsu nhất, tức là Phêrô, Gioan, Zêlote và hai người con ông Alphê. Còn những người khác, người thì ở trên sân thượng, người thì trong bếp, trừ Judas Iscariot ở ngoài đường, giữa đám đông.

Phêrô, Gioan, Zêlote và hai con ông Alphê nghe được tiếng ồn này nên nói với Giêsu: “Thưa Thầy, có mẹ Thầy và các anh Thầy ở ngoài đường, họ tìm Thầy, vì họ muốn nói với Thầy. Hãy ra lệnh cho đám đông tránh ra để họ có thể đến với Thầy, bởi vì chắc chắn phải có lý do quan trọng dẫn họ tới đây để tìm Thầy”.

Giêsu ngẩng đầu lên và thấy ở đàng sau đám đông khuôn mặt lo âu của mẹ Người. Mẹ đang chiến đấu để không khóc, trong khi Giuse Alphê nói gì với mẹ cách rất khích động. Và Người thấy cử chỉ phủ nhận của mẹ Người, làm đi làm lại, đầy nghị lực, mặc dầu sự khẩn khoản của Giuse. Người cũng thấy khuôn mặt lúng túng của Simon, rõ ràng là khổ sở, chán ngán... Nhưng Giêsu không mỉm cười và không ra lệnh. Người để Kẻ Khổ Sở trong nỗi khổ của bà và các anh bà con ở chỗ họ đang ở.

Người hạ tầm mắt xuống trên đám đông và trả lời cho các tông đồ ở gần Người. Người cũng trả lời cho những kẻ ở xa đang muốn làm cho máu mủ có giá trị hơn bổn phận: “Ai là mẹ Thầy, ai là các anh em Thầy?” Người đảo cái nhìn nghiêm khắc của Người, trên khuôn mặt của Người đã tái mét vì sự hùng mạnh Người phải làm để đặt bổn phận ở bên trên tình cảm và máu huyết, và để phủ nhận giây liên lạc gắn bó Người với mẹ Người, để phục vụ Chúa Cha, và với một cử chỉ trải rộng trên đám đông chen chúc chung quang Người, dưới ánh sáng đỏ của các ngọn đuốc và ánh sáng bạc của mặt trăng hầu như tròn, Người nói: “Đây là mẹ Thầy, đây là các anh em Thầy. Ai làm theo ý Thiên Chúa thì là anh chị em Thầy và mẹ Thầy. Thầy không có ai khác. Và các người của Thầy sẽ như vậy, nếu, với một sự hoàn thiện trọn hảo hơn tất cả những người khác, họ thi hành ý Thiên Chúa cho tới hy sinh hoàn toàn tất cả những ý muốn khác cũng như tiếng nói của máu huyết và tình cảm”.

Đám đông rì rào mạnh hơn, giống như tiếng động của biển bỗng dưng nổi lên vì gió.

Các luật sĩ bắt đầu lẩn đi khi nói: “Đó là tên bị ám, hắn từ chối cả máu huyết của hắn”.

Các người anh họ tiến lên trong khi nói: “Đó là thằng điên, nó hành hạ cả tới mẹ nó”.

Các tông đồ thì nói: “Trong sự thật, lời này rất anh hùng”.

Đám đông thì nói: “Người yêu chúng ta chừng nào!”

Maria với Giuse và Simon rẽ đám đông ra cách khó khăn. Maria chỉ có êm đềm. Giuse tuyệt đối phát sùng. Simon bối rối. Họ tới gần Giêsu.

Giuse tấn công Người lập tức: “Mày điên à? Mày xúc phạm tới mọi người, mày không kính trọng cả mẹ mày. Nhưng bây giờ tao ở đây, tao sẽ ngăn cản mày. Có thật là mày đi chỗ nọ chỗ kia để làm thợ không? Nếu đúng vậy, tại sao mày không làm việc trong xưởng của mày để nuôi mẹ mày? Tại sao mày nói dối khi nói rằng công việc của mày là thuyết giáo? Mày lười và vô ơn nếu mày đi làm việc để kiếm tiền trong một nhà lạ. Qủa thật mày giống như bị ám bởi một thằng qủi, nó làm cho mày đi lang thang. Hãy trả lời đi!”

Giêsu quay lại, cầm tay thằng bé Giuse, đưa nó lại gần ông, rồi xốc nách nâng nó lên và nói: “Công việc của tôi là để cho trẻ vô tội ngây thơ này có của ăn, cũng như cho các người thân của nó, và để thuyết phục họ rằng Thiên Chúa nhân từ. Sự khiêm nhường và tình bác ái đã được giảng ở Corozain. Và không phải chỉ cho Corozain, mà cho cả anh nữa, Giuse, người anh bất công. Nhưng tôi, tôi tha cho anh, vì tôi biết anh bị cắn bởi những cái răng rắn độc. Và tôi tha cho cả anh nữa, Simon hay thay đổi. Tôi không có gì để tha cho mẹ tôi, cũng không có gì để được tha bởi bà, vì bà xét đoán cách công bình. Mọi người hãy làm điều họ muốn. Tôi thì tôi làm điều Thiên Chúa muốn. Và với phúc lành của Chúa Cha và của mẹ tôi, tôi sung sướng hơn là nếu cả thế giới tung hô tôi là vua theo kiểu thế gian. Đi, mẹ ơi, đừng khóc. Họ không biết điều họ làm. Hãy tha cho họ”.

- Ôi! Con ơi! Mẹ biết. Con biết đó. Không còn gì để nói nữa...

- Không còn gì khác để nói với người ta ngoài câu này: “Hãy đi bình an”.

Giêsu chúc lành cho đám đông. Rồi tay phải dắt mẹ Người, tay trái dắt đứa trẻ, Người đi về phía cầu thang và đi lên đó trước tiên. 

(Dịch giả : Nữ tu Phạm Thị Hùng, CMR.)

Tìm Hiểu:

SUBSCRIBE

Từ khóa