88_ĐỨC GIÊ-SU CHỮA MỘT NGƯỜI BỊ QUỶ ÁM VỪA MÙ LẠI VỪA CÂM (Mt 12,22-23)_Đọc "TIN MỪNG" và Đọc Sách "BÀI THƠ của VỊ-THIÊN-CHÚA-LÀM-NGƯỜI" của Maria Valtorta

 

88_ĐỨC GIÊ-SU CHỮA MỘT NGƯỜI BỊ QUỶ ÁM VỪA MÙ LẠI VỪA CÂM _Mt 12,22-23 (Lc 11,14)

22 *Bấy giờ họ đem đến cho Đức Giê-su một người bị quỷ ám vừa mù lại vừa câm. Người chữa anh ta, khiến anh nói và thấy được.
23 Tất cả dân chúng đều sửng sốt và nói : “Ông này chẳng phải là Con vua Đa-vít sao ?”

**** ĐỨC GIÊ-SU CHỮA MỘT NGƯỜI BỊ QUỶ ÁM VỪA MÙ LẠI VỪA CÂM (Sách “BÀI THƠ của VỊ-THIÊN-CHÚA-LÀM-NGƯỜI” của Maria Valtorta _Quyển 4, trang 416)    

Cùng cảnh như thị kiến trước. Giêsu chào từ biệt bà góa trong   khi đã cầm tay thằng bé Giuse. Người nói với người đàn bà: “Sẽ   không ai đến trước khi Thầy trở lại, ít nhất như vậy cũng là tử tế.   Nhưng nếu có ai tới thì hãy giữ họ lại cho tới ngày mốt, nói với họ   là chắc chắn Thầy sẽ trở lại”. 

 - Thưa Thầy, con sẽ nói vậy, và nếu có các bệnh nhân, con sẽ   cho họ trú ngụ như Thầy đã dạy con. 

 - Vậy thôi, chào. Bình an cho các con. Đi, Manaen. 

 Do những biểu thị vắn tắt này, tôi hiểu rằng những bệnh nhân và   những kẻ khổ sở đã tới tìm Người ở Corozain, và bài học về việc   làm mà Giêsu cho đã đi kèm với các phép lạ. Và nếu Corozain vẫn   dửng dưng, thì đó là dấu chỉ đây là vùng đất hoang, người ta không   thể cày bừa. Giêsu đi qua, chào những kẻ chào người như không có   chuyện gì xảy ra. Người tiếp tục nói chuyện với Manaen, ông tự   hỏi không biết nên đi Machéronte hay ở lại thêm một tuần nữa... 

 ... Trong lúc này, tại căn nhà ở Caphanaum, họ đang sửa soạn   ngày Sabát. Mathêu hơi què, tiếp đãi các bạn ông, biếu họ nước,   trái cây tươi và hỏi thăm về sứ mạng của họ. 

 Phêrô bĩu môi khi thấy các pharisiêu đã rảo gần nhà: “Họ muốn   đầu độc chúng ta vào ngày Sabát. Tôi nói là rất nên đi gặp Thầy để   bảo người đi về Bétsaiđa, để cho những người này thất vọng luôn”. 

 - Anh tin là Thầy sẽ làm vậy sao? - em ông hỏi. 

 - Vả lại, trong phòng dưới nhà có một người khốn khổ tội nghiệp   đang chờ - Mathêu nhận xét. 

 - Ta có thể mang họ trên thuyền về Bétsaiđa. Tôi với ai nữa đi   gặp Thầy đi! - Phêrô nói. 

 - Có thể, có thể... - Philíp nói. Vì ông có gia đình ở Bétsaiđa nên   ông tình nguyện về đó. 

 - Hơn nữa... coi kìa, coi kìa! Hôm nay các luật sĩ đã gia tăng lính   gác. Ta đi thôi, đừng mất thời giờ. Các anh cùng với người bệnh đi   qua vườn và ra đường ở phía sau nhà. Tôi sẽ đem thuyền tới cho   các anh tại giếng cây sung. Giacôbê cũng làm giống vậy. Simon   Zêlote và các anh của Giêsu đi gặp Thầy đi. 

 - Tôi, tôi không đi với tên bị qủi ám - Iscariot tuyên bố. 

 - Tại sao? Anh sợ ma qủi tấn công anh à? 

 - Đừng làm phiền tôi, Simon Jonas. Tôi đã nói tôi không đi là tôi   không đi. 

 - Vậy hãy đi với các bà con của Thầy để đón Giêsu. 

 - Không. 

 - Bết qúa! Vậy đi ra thuyền đi. 

 - Không. 

 - Nhưng tóm lại là anh muốn gì? Anh luôn luôn là người gây trở   ngại... 

 - Tôi muốn ở lại nơi tôi đang ở: tại đây. Tôi không sợ ai cả và tôi   không đi trốn. Vả lại, Thầy sẽ không biết ơn vì ý kiến của các anh,   rồi sẽ lại có một bài giảng nữa về khiển trách, và tôi không muốn   chịu đựng nó tại vì các anh. Các anh đi đi. Tôi, tôi ở lại đây để cho   tin tức... 

 - Không. Hoặc đi hết, hoặc không ai đi cả - Phêrô kêu lên. 

 - Vậy là không ai đi cả, bởi vì Thầy ở đây. Kìa, Người đang về -   Zêlote nói cách nghiêm trang khi ông đang canh chừng trên đường. 

 Phêrô bất bình, càu nhàu trong hàm râu của ông. Ông ra đón   Giêsu cùng với những người khác. Sau những lời chào đầu tiên, họ   nói với Người về một kẻ bị ám, mù và câm, đang chờ cùng với cha   mẹ anh, đã đến từ nhiều giờ rồi. Mathêu giải thích: “Anh ta trơ trơ,   nằm trên đống bao rỗng và không nhúc nhích. Cha mẹ anh hy vọng   ở Thầy. Vào bồi dưỡng cái gì đi rồi Thầy sẽ trợ cứu anh ta”. 

 - Không. Thầy đi tìm anh ta ngay. Anh ta ở đâu? 

 - Trong phòng dưới nhà, gần chiếc lò. Con để anh ở đó với cha   mẹ anh, vì có nhiều pharisiêu và luật sĩ như đang mai phục... 

 - Đúng. Tốt hơn là đừng làm vui lòng họ - Phêrô cằn nhằn. 

 - Judas Simon không ở đây à? - Giêsu hỏi. 

 - Ông ngồi lại trong nhà. Luôn luôn là ông ta phải làm khác với   mọi người - Phêrô lại cằn nhằn. 

 Giêsu nhìn ông nhưng không khiển trách. Người vội vã đi về nhà   trong khi giao đứa trẻ cho trúng ngay Phêrô. Ông vuốt ve nó và lập   tức moi trong thắt lưng ra một cái còi và nói: “Một cái cho con, một   cái cho con trai ông. Chiều mai ông sẽ dẫn con tới gặp nó. Ông đã   bảo các người chăn chiên mà ông nói về Giêsu, làm cho ông”. 

 Giêsu vào nhà, chào Judas. Ông làm như đang bận rộn xếp đặt   chén bát. Rồi Người đi thẳng vào một nơi giống như phòng chứa   lương thực, đâu lưng với cái lò nướng bánh. 

 - Đem người bệnh ra - Giêsu ra lệnh. 

 Một pharisiêu, không phải người Caphanaum, nhưng có vẻ còn   gắt gỏng hơn các pharisiêu trong xứ, ông nói: “Đây không phải   người bệnh, đây là một người bị ám”. 

 - Luôn luôn là một bệnh của thần trí... 

 - Nhưng anh ta có mắt và lưỡi bị trói... 

 - Luôn luôn là một bệnh về thần trí, nó lan sự chiếm giữ qua các   chi thể và các bộ phận. Nếu ông để tôi hoàn thành, ông sẽ biết   điều đó có ý nghĩa gì. Kể cả chứng sốt là ở trong máu, nhưng từ   máu, nó tấn công phần nọ phần kia của cơ thể. 

 Người pharisiêu không biết đối đáp ra sao nên nín lặng. 

 Người bị ám đã được dẫn tới trước mặt Giêsu, trơ trơ đúng như   Mathêu nói. Anh ta bị rầy rà bởi ma qủi. Trong lúc này người ta kéo   đến rất đông. Thật không tin được làm sao mà vào giờ này, tôi nói   có lẽ là giờ giải lao, người ta chạy rất lẹ tới nơi nào có cái gì để coi.   Bây giờ có các kỳ mục của Caphanaum, trong số đó có bốn pharisiêu,   có Jairô, và trong một góc, với lời xin lỗi vì có lệnh canh chừng, là   viên bách binh đội trưởng Rôma, và cùng với anh ta là các công   dân thuộc các thành phố khác. 

 - Nhân danh Thiên Chúa, hãy rời khỏi con ngươi mắt và lưỡi của   người này, Ta muốn vậy. Hãy ra khỏi tạo vật này và không bao giờ   được phép chiếm giữ nó nữa. Đi ngay! - Giêsu la lên khi Người giơ   tay truyền lệnh. 

 Phép lạ bắt đầu bằng một tiếng rống điên dại của ma qủi, và kết   thúc bằng tiếng kêu vui mừng của kẻ được giải thoát. Anh ta kêu:   “Con vua Đavít! Con vua Đavít! Đấng Thánh và là Vua!” 

 - Làm sao nó biết được kẻ chữa nó là ai? - một luật sĩ hỏi. 

 - Nhưng tất cả những chuyện này là hài kịch! Những người này   được trả tiền để làm - một pharisiêu nhún vai nói. 

 - Nhưng bởi ai? Nếu được phép hỏi ông điều đó - Jairô hỏi. 

 - Cả đến bởi ông. 

 - Nhưng với mục đích nào? 

 - Để làm nổi tiếng cho Caphanaum. 

 - Đừng hạ thấp sự thông minh của ông xuống để nói một điều   ngu xuẩn như vậy, và đừng làm dơ lưỡi ông bởi những lời dối trá.   Ông biết điều đó không đúng, và ông phải hiểu rằng ông nói một   điều ngu ngốc. Điều xảy ra ở đây thì cũng xảy ra ở nhiều nơi trong   Israel. Vậy ra khắp nơi đều có những người trả tiền? Thật vậy, thế   mà tôi không biết rằng trong Israel, đám dân nhỏ lại rất giầu! Bởi   vì các ông, và cùng với các ông là tất cả những ông tai to mặt lớn,   chắc chắn là các ông không trả tiền cho chuyện này rồi. Vậy là chỉ   có đám dân nhỏ trả tiền, vì chỉ có họ yêu ông Thầy. 

 - Ông là trưởng giáo đường mà ông cũng yêu ông ta. Ở đây có   Manaen, và ở Bêtani có Lazarô Théophile. Những người này không   phải là đám dân nhỏ. 

 - Nhưng họ thật thà, và tôi cũng vậy. Chúng tôi không lường gạt   ai về bất cứ cái gì, và càng không hơn nữa trong những việc thuộc   về đức tin. Chúng tôi không cho phép điều đó vì chúng tôi kính sợ   Thiên Chúa, và chúng tôi hiểu rằng điều làm vui lòng Thiên Chúa   là sự ngay thẳng. 

 Các người pharisiêu quay lưng lại với Jairô và tiếp xúc với cha   mẹ của người được chữa khỏi: “Ai bảo các người đến đây?” 

 - Ai à? Rất nhiều người, đã được chữa lành hoặc bà con họ. 

 - Nhưng, họ đã cho các người cái gì? 

 - Cho à? Sự bảo đảm rằng Người sẽ chữa nó.  

 - Nhưng có đúng là nó bệnh không? 

 - Ôi! Các lòng trí nham hiểm! Các ông nghĩ rằng tất cả những   chuyện này là sự giả vờ sao? Nếu các ông không tin, hãy đi Gadara   và hãy hỏi tin tức về sự khốn nạn của gia đình Anna Ismael. 

(Dịch giả : Nữ tu Phạm Thị Hùng, CMR.)



Tìm Hiểu:

SUBSCRIBE

Từ khóa