95_ĐỨC GIÊ-SU VÀ NGƯỜI PHỤ NỮ TỘI LỖI (Lc 7,36-50)_Đọc "TIN MỪNG" và Đọc Sách "BÀI THƠ của VỊ-THIÊN-CHÚA-LÀM-NGƯỜI" của Maria Valtorta

 

95_ĐỨC GIÊ-SU VÀ NGƯỜI PHỤ NỮ TỘI LỖI_Lc 7,36-50   

  36 *Có người thuộc nhóm Pha-ri-sêu mời Đức Giê-su dùng bữa với mình. Đức Giê-su đến nhà người Pha-ri-sêu ấy và vào bàn ăn.    37 Bỗng một phụ nữ vốn là người tội lỗi trong thành, biết được Người đang dùng bữa tại nhà ông Pha-ri-sêu, liền đem theo một bình bạch ngọc đựng dầu thơm.    38 Chị đứng đằng sau, sát chân Người mà khóc, lấy nước mắt mà tưới ướt chân Người. Chị lấy tóc mình mà lau, rồi hôn chân Người và lấy dầu thơm mà đổ lên.      39 Thấy vậy, ông Pha-ri-sêu đã mời Người liền nghĩ bụng rằng : “Nếu quả thật ông này là ngôn sứ, thì hẳn phải biết người đàn bà đang đụng vào mình là ai, là thứ người nào : một người tội lỗi !”    40 Đức Giê-su lên tiếng bảo ông : “Này ông Si-môn, tôi có điều muốn nói với ông !” Ông ấy thưa : “Dạ, xin Thầy cứ nói.”    41 Đức Giê-su nói : “Một chủ nợ kia có hai con nợ : một người nợ năm trăm quan tiền, một người năm chục.    42 Vì họ không có gì để trả, nên chủ nợ đã thương tình tha cho cả hai. Vậy trong hai người đó, ai mến chủ nợ hơn ?”    43 Ông Si-môn đáp : “Tôi thiết tưởng là người đã được tha nhiều hơn.” Đức Giê-su bảo : “Ông xét đúng lắm.”      44 Rồi quay lại phía người phụ nữ, Người nói với ông Si-môn : “Ông thấy người phụ nữ này chứ ? Tôi vào nhà ông : nước lã, ông cũng không đổ lên chân tôi, còn chị ấy đã lấy nước mắt tưới ướt chân tôi, rồi lấy tóc mình mà lau.    45 Ông đã chẳng hôn tôi một cái, còn chị ấy từ lúc vào đây, đã không ngừng hôn chân tôi.    46 Dầu ô-liu, ông cũng không đổ lên đầu tôi, còn chị ấy thì lấy dầu thơm mà đổ lên chân tôi.    47 Vì thế, tôi nói cho ông hay : tội của chị rất nhiều, nhưng đã được tha, bằng cớ là chị đã yêu mến nhiều. Còn ai được tha ít thì yêu mến ít.”    48 Rồi Đức Giê-su nói với người phụ nữ : “Tội của chị đã được tha rồi.”    49 Bấy giờ những người đồng bàn liền nghĩ bụng : “Ông này là ai mà lại tha được tội ?”    50 Nhưng Đức Giê-su nói với người phụ nữ : “Lòng tin của chị đã cứu chị. Chị hãy đi bình an.”   

   **** ĐỨC GIÊ-SU VÀ NGƯỜI PHỤ NỮ TỘI LỖI _ (x. Sách “BÀI THƠ của VỊ-THIÊN-CHÚA-LÀM-NGƯỜI” của Maria Valtorta _Quyển 4, trang 74-80)   

  Tôi thấy một phòng rất giầu sang. Một bộ đèn chùm lộng lẫy     gồm nhiều ngọn treo ở giữa phòng, tất cả đều thắp sáng. Trên tường     treo đầy những bức thảm rất đẹp. Bàn ghế được trang trí bằng những     đồ cẩn, khắc và khảm ngà voi cùng với những lá mỏng qúi giá. Tất     cả các bàn ghế đều rất đẹp.  

  Giữa phòng là một cái bàn vuông lớn, nhưng do bốn cái bàn kê     lại với nhau. Chắc chắn bàn kê kiểu này để đủ chỗ cho tất cả các     khách mời (tất cả đều là nam giới). Nó được phủ bằng những tấm     trải bàn rất đẹp, trên đó là những chén đĩa qúi giá, với nhiều bình     và ly qúi. Các đầy tớ phục dịch ở chung quanh để mang các món và     chuốc rượu. Trong khoảng trống ở giữa bốn cái bàn thì không có ai.     Tôi thấy nền nhà rất đẹp, phản chiếu ánh sáng của các ngọn đèn     dầu. Trái lại, phía ngoài bàn là nhiều ghế nằm, tất cả đều có khách     giữ.  

  Tôi thấy mình như đang ở trong một góc hơi tối ở cuối phòng,     gần một cái cửa mở rộng ra phía bên ngoài, nhưng nó được che     bằng cái thảm nặng hay cái màn giống như cái thảm, treo vào ngưỡng     cửa.  

  Ở phía xa cửa hơn là chủ nhà với các khách mời có hạng. Ông     chủ là người có tuổi, mặc áo choàng trắng rộng, thắt lại ở lưng     bằng sợi giây nịt thêu đẹp. Y phục có ở cổ, ở gấu tay và ở cả thân     áo, những băng thêu, được dùng như những băng vải hay những     giải thêu, nếu người ta thích gọi như vậy. Nhưng tôi không thích     khuôn mặt của ông già nhỏ này. Đó là khuôn mặt độc ác, lạnh     lùng, kiêu hãnh và tham lam.  

  Ở phía đối diện, trước mặt ông ta là Giêsu, tôi nhìn Người nghiêng,     hầu như nhìn từ phía sau. Người mặc y phục trắng thường xuyên,     chân đi xăng đan, tóc rẽ đôi trên trán và dài như thường lệ.     Tôi thấy Người cũng như tất cả các thực khách, không nằm như     tôi nghĩ trên ghế nằm, tức là thẳng góc với bàn, nhưng lại song     song với bàn. Trong thị kiến về tiệc cưới Cana, tôi không chú ý     nhiều tới chi tiết này. Tôi đã thấy họ ăn trong khi tì lên đầu gối tay     trái, nhưng tôi thấy như họ không nằm, bởi vì ở đó, các ghế-giường     ít sang trọng hơn và ngắn hơn nhiều. Ở đây, những chỗ ngồi này     đúng là cái giường, nó giống như cái đi-văng kiểu mới theo mốt     Thổ Nhĩ Kỳ.  

  Giêsu có Gioan ở bên cạnh, và cũng như Giêsu, ông tì trên cùi     chỏ trái (cũng như mọi người), kết qủa là Gioan ở vào giữa bàn và     cơ thể Chúa, cùi chỏ của ông ngang với hông của Thầy, theo cách     giữ vị trí để không vướng khi ăn, và cũng cho phép ông, nếu ông     muốn, tựa đầu cách kín đáo trên ngực Thầy.  

  Không có phụ nữ. Mọi người đều nói, và ông chủ nhà thỉnh thoảng     hướng về Giêsu với vẻ thân mật đầy điệu bộ và bộc lộ sự chiếu cố.     Rõ ràng là ông ta muốn tỏ cho Người, và tỏ ra cho tất cả những     người hiện diện là ông ta đã làm cho Người một vinh dự lớn, là mời     Người vào căn nhà giầu sang của ông, vì Người là một tiên tri     nghèo, là người mà người ta cho là ít được ca tụng...  

  Tôi thấy Giêsu trả lời cách tao nhã và bình thản. Người mỉm nụ     cười rất nhẹ nhàng với những ai hỏi Người. Người mỉm nụ cười rất     tươi sáng nếu kẻ hỏi Người, hoặc chỉ đưa mắt nhìn Người là Gioan.  

  Tôi thấy tấm màn dầy sang trọng che khung cửa ra vào được vén     lên, và một người phụ nữ đi vào. Nàng còn trẻ, rất đẹp, ăn mặc     sang trọng và đầu tóc chải rất mỹ thuật. Bộ tóc vàng bóng rất dầy,     làm cho đầu nàng đúng là một sự trang điểm, bằng bộ tóc được thắt     bím cách nghệ thuật. Nàng tựa như đội một cái món bằng vàng rất     nổi, vì bộ tóc qúa dầy và bóng láng. Nàng mặc một bộ đồ mà tôi     phải nói là nó rất kỳ dị và phức tạp, nếu tôi so sánh với y phục mà     tôi luôn luôn nhìn thấy nơi Đức Trinh Nữ Maria. Có những cái khóa     trên vai, những nữ trang để giữ các nếp ly trên ngực, những giây     chuyền vàng để trang trí lồng ngực; một giây lưng với cái khóa     bằng vàng và những đá qúi. Một loại y phục rất khêu gợi, làm nổi     lên những đường nét của cơ thể rất đẹp của nàng. Trên đầu là một     chiếc voan rất mỏng tới nỗi nó chả che được gì cả. Đó là một đồ     trang sức, có thế thôi. Ở chân là đôi xăng-đan rất đẹp với những cái     khóa bằng vàng. Đó là xăng-đan bằng da đỏ với những sợi giây     thắt lại ở mắt cá chân.  

  Hết mọi người, trừ Giêsu, đều quay lại nhìn nàng. Gioan quan     sát nàng một lát, rồi ông quay về Giêsu. Những người khác nhìn     nàng đăm đăm với sự thèm thuồng xấu rõ ràng. Nhưng người phụ     nữ không nhìn họ tí nào cả. Nàng cũng không lo chi đến những xì     xèo nổi lên khi nàng vào, và những cái liếc mắt của tất cả các thực     khách, trừ Giêsu và người môn đệ. Giêsu tỏ ra như Người không     nhận thấy điều gì cả, Người tiếp tục nói và kết thúc câu đàm thoại     với ông chủ nhà.  

  Người đàn bà đi về phía Giêsu và qùi gối bên chân Thầy. Nàng     để xuống đất chiếc bình nhỏ có dạng bình có quai, có bụng rất     phình. Nàng dỡ chiếc voan che đầu ra bằng cách tháo ra chiếc trâm     qúi cài nó vào mái tóc. Nàng tháo các chiếc nhẫn ở các ngón tay ra     và đặt tất cả trên cái ghế giường, bên cạnh chân Giêsu. Rồi nàng     cầm trong tay những bàn chân của Giêsu, trước tiên là chân phải,     rồi chân trái. Nàng tháo xăng-đan của Người ra và đặt trên đất. Rồi     nàng hôn hai chân Người, gục trán trên đó và khóc nức nở. Nàng     vuốt ve nó và nước mắt nàng rơi như mưa. Các giọt nước mắt sáng     lên dưới những ngọn đèn và tưới lên làn da của đôi chân đáng thờ     lạy.  

  Giêsu từ từ hơi quay đầu lại, đôi mắt xanh đậm của Người đặt     cái nhìn trên cái đầu đang cúi trong giây lát, một cái nhìn tha thứ,     rồi người lại nhìn vào giữa. Người để nàng tự do trong sự bộc lộ của     nàng.  

  Nhưng những người khác thì không. Họ dỡn với nhau, liếc mắt     và cười diễu. Người pharisiêu ngồi hẳn dậy một lúc để nhìn cho rõ.     Cái nhìn của ông biểu lộ sự thèm khát, sự khó chịu, sự mỉa mai.     Chính ông ta thèm muốn người đàn bà, tình cảm này hiển nhiên.     Đàng khác, ông bực mình vì người đàn bà đi vào cách tự do, điều     có thể làm cho các người khác nghĩ rằng nàng là người... quen     thuộc của căn nhà. Rồi sau cùng là cái nhìn mỉa mai của ông về     phía Giêsu.  

  Nhưng người phụ nữ không để ý đến chuyện gì cả. Nàng tiếp tục     trào nước mắt lênh láng. Không một tiếng kêu, chỉ có những giọt     nước mắt lớn, và thỉnh thoảng một tiếng nấc. Rồi nàng dỡ bím tóc     ra bằng cách tháo ra những cái trâm bằng vàng giữ mái tóc chải     cách cầu kỳ của nàng, và cũng đặt những trâm này bên các chiếc     nhẫn và chiếc trâm lớn cài voan. Mái tóc vàng óng ả xổ ra trên vai.     Nàng lấy tay vơ nó về phía trước ngực và để nó trên đôi chân ướt     của Giêsu. Nàng lau cho tới khi nó khô. Rồi nàng thọc ngón tay     vào cái bình nhỏ và lấy ra một thứ pô-mát hơi vàng và rất thơm.     Một mùi thơm như hoa huệ và hoa dạ hương tỏa ra khắp phòng.     Nàng moi ra dồi dào thứ dầu này, nàng trét, nàng thoa, nàng vuốt     ve và hôn trên chân Người.  

  Thỉnh thoảng Giêsu nhìn nàng với tình cảm thương xót. Gioan     rất ngạc nhiên khi nghe tiếng nấc. Rồi không thể rời mắt khỏi Giêsu     và người phụ nữ nữa, ông nhìn lần lượt hết người nọ tới người kia.  

  Khuôn mặt ông pharisiêu càng lúc càng cau có. Tôi nghe thấy     những lời đã quen biết trong sách Tin Mừng, nhưng tôi được nghe     với cung giọng và kèm theo cái nhìn làm cho cái đầu ông pharisiêu     già ghen ghét phải cúi xuống.  

  Tôi nghe thấy những lời tha thứ được nói với người đàn bà. Rồi     nàng ra đi, để lại các nữ trang ở chân Giêsu. Nàng cuốn chiếc voan     quanh đầu và thắt chặt như nàng có thể để giữ mái tóc rối của     nàng. Trong khi Giêsu nói với nàng: “Hãy đi bình an”, Người đặt     nhẹ tay trên cái đầu đang cúi của nàng với vẻ cực kỳ dịu dàng.       

   “KẺ YÊU NHIỀU THÌ ĐƯỢC THA THỨ NHIỀU”   

  Bây giờ Chúa Giêsu nói với tôi:  

  Điều làm cho đầu của ông pharisiêu và của các bạn ông phải     cúi xuống, điều mà sách Tin Mừng không thuật lại, đó là những lời     mà thần trí của Cha, bằng cái nhìn của Cha, đã lao và cắm sâu vào     trong tâm hồn khô cằn và tham lam này. Cha đã trả lời với nhiều     sức mạnh hơn là nếu Cha nói bằng lời, vì tư tưởng của con người     không có gì che giấu được Cha, và ông ta đã hiểu Cha trong cái     ngôn ngữ câm này. Nó còn là sự trách móc nặng hơn là các lời Cha.  

  Cha đã nói với ông ta: “Không, đừng nói những lời ám chỉ ác ý     để tự biện minh trước con mắt riêng của ông. Ta, Ta không có những     tham vọng xấu của ông. Người đàn bà này đến với Ta không phải     vì bị thúc đẩy bởi tình dục. Ta đâu có như ông và các người giống     như ông. Nàng đến với Ta bởi vì cái nhìn của Ta và các lời Ta, nghe     được hoàn toàn do tình cờ, đã soi sáng cho tâm hồn nàng mà sự     dâm ô đã tạo ra những tối tăm. Nàng đến vì nàng muốn thắng tình     dục. Nàng, một tạo vật khốn nạn, đã hiểu rằng một mình nàng,     không bao giờ nàng có được sự thắng thế đó. Chính thần trí là cái     nàng yêu nơi Ta. Chỉ có thần trí là cái nàng cảm thấy tốt một cách     siêu nhiên. Sau biết bao điều xấu mà nàng đã nhận được ở tất cả     các ông, những kẻ đã khai thác sự yếu đuối của nàng cho các thói     xấu của các ông, rồi trả cho nàng bằng những roi đòn của khinh bỉ.     Nàng đến với Ta vì nàng cảm thấy nàng tìm được Lòng Tốt, Niềm     Vui, Sự Bằng An mà nàng đã tìm một cách vô ích giữa những lộng     lẫy của loài người. Hãy chữa cho mình khỏi cái bệnh cùi này của     tâm hồn, hỡi pharisiêu giả hình. Hãy biết nhìn mọi sự cho ngay     chính. Hãy từ bỏ sự kiêu căng của tâm hồn và sự dâm ô của thân     xác. Đó là những bệnh cùi hôi thối hơn bệnh cùi của cơ thể. Với     bệnh cùi thân xác, Ta có thể chạm vào để chữa các ông vì các ông     xin Ta chữa, nhưng bệnh cùi của thần trí thì không, bởi vì cái cùi     này các ông không muốn khỏi, bởi vì các ông thích nó. Còn nàng,     nàng muốn khỏi. Nên, đó, Ta thanh tẩy cho nàng. Ta giải phóng cho     nàng khỏi những xích xiềng nô lệ. Con người tội lỗi đã chết, nàng     ở đây, trong những đồ trang điểm mà nàng đã xấu hổ để dâng cho     Ta, để Ta thánh hóa nó, dùng nó cho các nhu cầu của Ta, của các     môn đệ Ta, và của các người nghèo mà Ta trợ giúp bằng của dư     thừa của những người khác. Vì Ta là chủ vũ trụ, bây giờ Ta là Vị     Cứu Tinh của loài người, và ta không chiếm hữu của gì cả. Nàng ở     đây, với những thuốc thơm xức trên chân Ta, tự hạ cũng như bộ tóc     của nàng, trên phần cơ thể mà ông đã chểnh mảng rửa bằng nước     giếng của ông, sau bao đường dài mà Ta đã đi để mang ánh sáng     cho ông, cho cả ông nữa. Người phụ nữ tội lỗi đã chết, và Maria trở     về sự sống, lại trở nên đẹp như cô gái nhỏ trong trắng bởi sự đau     đớn dữ dằn của nàng, bởi sự chân thành trong tình yêu của nàng.     Nàng đã tắm trong nước mắt nàng. Thật vậy, ôi hỡi pharisiêu! Ta     nói với ông: giữa kẻ yêu Ta từ trong tuổi trẻ trong sạch và người     đàn bà này, yêu Ta trong sự ân hận chân thành của một con tim     sống lại trong Ân Sủng, Ta không thấy có sự gì khác nhau. Với kẻ     trong sạch và với kẻ sám hối, Ta cho hiểu tư tưởng của Ta hơn ai     hết, và nàng là kẻ cho thân xác Ta những vinh dự sau cùng và lời     chào đầu tiên (Cha không kể lời chào đặc biệt của Mẹ Cha) khi Ta     sống lại”. Đó là những điều Cha muốn nói với người pharisiêu qua     cái nhìn của Cha.  

  Nhưng với con, Cha cho chú thích một điều khác, cho niềm vui     của con và của một số đông những người khác: Ở Bêtani cũng vậy,     Maria nhắc lại cử chỉ nàng đã làm lúc rạng đông của ơn cứu chuộc     của nàng. Có những cử chỉ cá nhân, được lặp đi lặp lại để diễn tả     một người như cái phong cách của họ: những cử chỉ cá thể, nhưng     nó rất chính đáng. Tại Bêtani, hành vi ít tự hạ hơn, nhưng nhiều tin     cậy hơn trong sự trọng kính và thờ phượng của nàng.  

  Maria đã bước rất nhiều kể từ lúc bình minh của ơn cứu độ của     nàng. Rất nhiều. Tình yêu đã kéo nàng đi như gió, rất nhanh lên     cao và về phía trước. Tình yêu đã thiêu đốt nàng như một giàn hỏa     thiêu, phá hủy trong nàng cái xác thịt không trong sạch, và làm cho     tâm hồn được thanh tẩy của nàng thành vị thầy tối thượng. Maria     rất khác trước trong phẩm giá đã tìm lại được của người phụ nữ,     cũng như khác trước về y phục, bây giờ thì đơn giản như y phục của     Mẹ Cha, cũng như trong kiểu đầu tóc, trong cái nhìn, trong cử chỉ,     trong lời nói... Tất cả đều mới, những cách mới để tôn vinh Thầy     bởi cùng một hành động. Nàng đã lấy bình thuốc thơm sau cùng     của nàng, thứ dành riêng cho Cha, để đổ trên chân Cha, và cả trên     đầu Cha, không khóc nữa, với cái nhìn làm cho tình yêu sung sướng,     và sự chắc chắn được tha thứ và được cứu. Nàng đã rất có thể làm     cho Cha lần xức thuốc thơm này, và bây giờ đụng vào Cha trên     đầu. Maria, kẻ sám hối mà tình yêu đã thanh tẩy bằng lửa của     Sêraphim, và nàng là một Sêraphim.  

  Hãy nói điều đó với chính con, ôi Maria, tiếng nói nhỏ của Cha.     Hãy nói điều đó với các linh hồn. Hãy đi, hãy nói với các linh hồn     không dám lại với Cha bởi vì nó cảm thấy nó có tội. Sẽ được tha     thứ rất nhiều, rất nhiều, rất nhiều cho kẻ yêu nhiều, cho kẻ yêu     Cha nhiều. Hỡi các linh hồn khốn khổ! Các con chẳng biết rằng     Đấng Cứu Tinh yêu các con chừng nào! Đừng sợ Cha gì hết. Hãy     đến với lòng tin cẩn, với sự can đảm. Cha mở trái tim và cánh tay     Cha ra cho các con.  

  Các con hãy luôn luôn nhớ điều này: “Cha không thấy gì khác     nhau giữa kẻ yêu Cha với một tình yêu nguyên vẹn, và kẻ yêu Cha     với sự thống hối chân thành của một con tim được tái sinh trong Ân     Sủng”. Cha là Vị Cứu Tinh, các con hãy luôn luôn nhớ vậy.  

  Hãy đi bình an. Cha chúc lành cho con.

(Dịch giả : Nữ tu Phạm Thị Hùng, CMR.)

Tìm Hiểu:

SUBSCRIBE

Từ khóa