97_DỤ NGÔN NGƯỜI GIEO GIỐNG (Mt 13,3-9)_Đọc "TIN MỪNG" và Đọc Sách "BÀI THƠ của VỊ-THIÊN-CHÚA-LÀM-NGƯỜI" của Maria Valtorta

 

97_DỤ NGÔN NGƯỜI GIEO GIỐNG_Mt 13,3-9 (Mc 4,3-9 ; Lc 8,5-8)

3 Người dùng dụ ngôn mà nói với họ nhiều điều.  Người nói : “Người gieo giống đi ra gieo giống.  4 Trong khi người ấy gieo, thì có những hạt rơi xuống vệ đường, chim chóc đến ăn mất.  5 Có những hạt rơi trên nơi sỏi đá, chỗ đất không có nhiều ; nó mọc ngay, vì đất không sâu ;  6 nhưng khi nắng lên, nó liền bị cháy, và vì thiếu rễ nên bị chết khô.  7 Có những hạt rơi vào bụi gai, gai mọc lên làm nó chết nghẹt.  8 Có những hạt lại rơi nhằm đất tốt, nên sinh hoa kết quả : hạt được gấp trăm, hạt được sáu chục, hạt được ba chục.  9 Ai có tai thì nghe.”  

**** DỤ NGÔN NGƯỜI GIEO GIỐNG _ (Đọc “TIN MỪNG” và Đọc Sách “BÀI THƠ của VỊ-THIÊN-CHÚA-LÀM-NGƯỜI” của Maria Valtorta  _Quyển 3, trang 292)   

Các thuyền của các tông đồ, sau khi đã bơi một khoảng ngắn trên hồ giữa ranh giới của Caphanaum và Bétsaiđa, được cột ở thành phố này. Nhưng từ những thuyền khác đã chèo theo các ngài, có nhiều người cũng lên bờ, hợp với những người ở Bétsaiđa để chào Thầy. Người vào nhà Phêrô, nơi... lại gặp vợ ông, người vợ chỉ muốn sống một mình để khỏi phải nghe mẹ bà không ngừng phàn nàn về chồng bà.

Mọi người ở bên ngoài hô hoán to tiếng đòi được Thầy. Điều đó làm phiền Phêrô. Ông lên sân thượng và hô hào người đồng hương của ông, hay ít nhất, nói với họ phải có một tí trọng kính và lịch sự. Bây giờ Thầy ở trong nhà ông. Ông muốn được hưởng một tí, cách bình tĩnh, sự hiện diện của Thầy. Nhưng trái lại, ông không có thì giờ và cái vui dâng cho Người dù một ly nước mật, giữa vô số những thứ mà ông đã bảo vợ ông mang tới. Và ông cằn nhằn.

Giêsu nhìn ông, mỉm cười lắc đầu nói: “Con làm như con chưa bao giờ gặp Thầy và thật là qúa đặc biệt khi thầy trò ở với nhau”.

- Nhưng đúng là như vậy. Khi chúng ta ở giữa dân chúng thì chúng ta là gì? Thầy và con. Không bao giờ trong đời! Giữa Thầy và con có người ta, có các bệnh nhân, các người đau khổ, các thính giả, các người tò mò, các đứa cáo gian, các kẻ thù. Không bao giờ được riêng Thầy với con. Hôm nay, trái lại, Thầy ở với con, trong nhà con, họ phải hiểu chứ!

Thực tình Phêrô bực mình.

- Nhưng Thầy thấy không có gì khác biệt, Simon ạ. Tình yêu của Thầy vẫn vậy, lời Thầy vẫn vậy. Dù Thầy nói riêng với con hay nói cho mọi người, không phải là cùng một điều sao?

Khi đó Phêrô thú nhận nỗi khổ lớn lao của ông:

- Bởi vì con cứng đầu và con đãng trí dễ dàng. Khi Thầy nói ở quảng trường, ở trên núi, ở giữa đám đông lớn, con không biết tại sao con hiểu tất cả, nhưng con không nhớ gì hết. Con cũng nói điều đó với các bạn và họ cho là con có lý. Những người khác, con muốn nói là đám dân chúng, họ nghe Thầy, họ hiểu Thầy và họ nhớ điều Thầy nói. Biết bao lần chúng con đã nghe người nọ người kia thú nhận: “Tôi không làm điều đó nữa bởi vì Thầy đã nói”, hoặc là: “Tôi đến, bởi vì một lần tôi đã nghe Thầy nói những điều làm tôi rất cảm động”. Chúng con, trái lại... hum! Giống như dòng nước trôi không ngừng. Dòng nước này đi qua, con sông không còn nó nữa, nó lại đến dòng nước khác, luôn luôn dòng nước khác, và luôn luôn nhiều. Nhưng nó đi qua, đi qua... Và con, con sợ hãi nghĩ rằng: nếu đúng như Thầy nói rằng sẽ đến lúc Thầy không còn ở đó để đóng vai dòng sông, và... và con... con sẽ có gì để cho những người khát, nếu con không giữ được lấy một giọt những gì Thầy đã cho con?

Các ông khác cũng đồng ý sự phàn nàn của Phêrô. Họ phàn nàn là chẳng tìm thấy điều nào trong những điều họ đã nghe, khi họ muốn trả lời cho những người tới phỏng vấn họ.

Giêsu mỉm cười và trả lời: “Nhưng Thầy thấy không như vậy. Người ta cũng rất bằng lòng về các con”.

- Phải, đúng, về các cái chúng con làm: dẹp chỗ, và vì đó húc cùi chỏ, mang các bệnh nhân, nhận của bố thí, và nói: “Phải, ông Thầy là người này”. Đối với riêng con, đó là sự thật.

- Đừng qúa tự hạ, Simon.

- Con không tự hạ. Con biết con.

- Đó là điều khó nhất trong sự khôn ngoan. Nhưng Thầy muốn lấy đi cho con cái sợ lớn này. Khi Thầy nói và các con không thể hiểu và nhớ được, hãy hỏi Thầy, đừng sợ sẽ làm phiền Thầy hay làm Thầy nản lòng. Chúng ta luôn luôn có những giờ tâm tình thân mật. Khi đó hãy mở trái tim các con ra cho Thầy. Thầy đã cho biết bao cho bao nhiêu người, chẳng lẽ Thầy lại không cho các con, những kẻ Thầy yêu như Thiên Chúa cũng không yêu hơn được? Con đã nói về dòng nước chảy qua mà con sông không giữ lại được gì. Sẽ tới một ngày, con sẽ nhận thấy rằng mỗi dòng nước đã để lại cho con một cái hạt, và mỗi hạt cho con một cây. Con sẽ tìm thấy trong tầm tay các bông hoa và các cây cho mọi trường hợp. Và con sẽ ngạc nhiên về mình mà nói rằng: “Nhưng Chúa đã làm gì cho tôi vậy?” Vì lúc đó con đã được chuộc cho khỏi nô lệ của tội lỗi, và các nhân đức hiện giờ của con, lúc đó sẽ đạt tới độ hoàn thiện cao.

- Lạy Chúa, Thầy nói vậy thì con xin nghỉ yên trên lời này.

- Bây giờ chúng ta hãy đến với những kẻ đang chờ chúng ta. Hãy đến đây. Bình an cho bà, bà ơi, chiều nay Thầy sẽ là khách của bà

- Các ngài đi ra. Giêsu đi về hướng bờ hồ để không bị xô đẩy bởi đám đông.

Phêrô cẩn thận đẩy thuyền ra xa bờ vài mét để mọi người có thể nghe tiếng của Giêsu, nhưng có một khoảng cách ngắn giữa Người và các thính giả của Người.

- Từ Caphanaum tới đây, Thầy đã suy nghĩ về điều Thầy sắp nói với các con, và Thầy đã tìm thấy những chỉ dẫn trong các biến cố xảy ra vào buổi sớm.

Các con đã thấy có ba người đến với Thầy. Một người đến cách tự nhiên, người kia, bởi vì Thầy khiển dụ, người thứ ba, bởi một thiện cảm thình lình. Và các con cũng thấy rằng trong ba người, Thầy chỉ nhận hai. Tại sao? Có phải tình cờ Thầy thấy người thứ ba sẽ là kẻ phản bội không? Thực sự là không. Nhưng ông ta không chuẩn bị. Coi vẻ bề ngoài thì người ít chuẩn bị phải là người ngồi bên cạnh Thầy đây, vì anh ta sắp an táng ba anh. Nhưng sự thực trái lại: người ít chuẩn bị hơn là người thứ ba. Người thứ hai đã rất chuẩn bị, không cho ai hay, đến mức anh ta đã biết hoàn thành một hy sinh thực sự anh hùng. Anh hùng để theo Chúa luôn luôn là bằng chứng của một sự chuẩn bị tinh thần chu đáo. Điều đó giải thích một ít sự kiện đáng kinh ngạc xảy ra chung quanh Thầy. Những người chuẩn bị cẩn thận nhất để đón nhận Đức Kitô, dù họ thuộc giai cấp nào hay văn hoá nào, đều đến với Thầy cách mau lẹ và với lòng tin tuyệt đối. Những người ít sửa soạn quan sát Thầy như một người ở ngoài tầng lớp thông thường, hay họ nghiên cứu Thầy với sự nghi ngờ, tò mò, hay hơn nữa, họ tấn công Thầy và chê bai Thầy bằng những sự kết án khác nhau. Những thái độ khác nhau tương ứng với sự thiếu chuẩn bị tinh thần.

Trong dân được chọn, đáng lẽ người ta phải tìm thấy ở khắp nơi những tinh thần nhanh nhẹn để đón nhận Đấng Messi này, đấng mà trong khi chờ Người, các Tổ Phụ và các Tiên Tri đã hao mòn vì lo âu. Sau cùng Đấng Messi này đã tới, được đi trước và đi kèm với tất cả những dấu hiệu mà các tiên tri đã loan báo. Đấng Messi này mà diện mạo tinh thần được phác họa càng lúc càng rõ ràng hơn qua các phép lạ mắt thấy tỏ tường trên thân xác và trên các biến cố, và qua các phép lạ vô hình trên các lương tâm hoán cải và trên các dân ngoại quay về với Thiên Chúa thật. Nhưng lại không được như vậy. Trái lại, sự nhanh nhẹn để theo Đấng Messi bị phản đối rất nhiều ngay nơi con cái Israel. Và một điều phải đau lòng để nói: Sự phản đối sẽ càng mạnh khi người ta càng ở cao trong bậc thang xã hội. Thầy không nói điều này để làm cớ cho các con vấp phạm, nhưng để các con cầu nguyện và suy nghĩ. Tại sao lại xảy ra như vậy? Tại sao các dân ngoại và các kẻ tội lỗi tiến xa hơn trên đường của Thầy? Tại sao họ đón nhận điều Thầy nói, còn các người khác thì không? Bởi vì các con cái Israel cố chấp, hay đúng hơn, họ cắm chặt, giống như các con sò có ngọc cắm chặt vào giải băng nơi nó sinh ra. Bởi vì họ bão hòa, đầy tràn, căng phồng những khôn ngoan của họ, và không biết dọn chỗ cho sự khôn ngoan của Thầy, bằng cách dứt bỏ những cái dư thừa và đón nhận những thứ cần thiết. Những người khác không phải chịu đựng thứ nô lệ này, đó là những dân ngoại tội nghiệp và các kẻ tội lỗi khốn nạn mà không có cái neo nào ghìm họ tại chỗ. Họ giống như con tàu trôi dạt. Đó là những kẻ khốn nạn, họ không có một kho báu nào cho họ, mà chỉ có những gánh nặng của sai lầm và của tội lỗi. Họ sửa đổi cách vui vẻ ngay khi họ nhận ra Tin Mừng là gì, và khi họ được nếm thứ mật ong đầy sinh lực rất khác với cái hỗn hợp ghê tởm của tội lỗi.

Hãy nghe, và có lẽ các con sẽ hiểu rằng: hoa trái của cùng một công việc có thể rất khác nhau:

Một người gieo giống ra đi để gieo hạt. Các thửa ruộng của ông thì nhiều và giá trị khác nhau. Một số là gia tài thừa hưởng của cha mẹ, mà vì ơ hờ, ông đã để nảy sinh ra ở đó rất nhiều cỏ gai. Những thửa khác do ông ta tậu được: ông đã mua như vậy của một người chểnh mảng, và ông ta để nó yên trong tình trạng như vậy. Có thửa khác bị cắt làm đường, vì người này thích tiện nghi, ông ta không muốn đi đường dài để đi từ ruộng nọ tới ruộng kia. Sau cùng cũng có mấy thửa ruộng, những thửa ở gần nhà ông ta nhất, nên ông ta đã dành thời giờ để chăm sóc cẩn thận, để có cái nhìn thoải mái từ nhà ông. Những thửa ruộng sau cùng này đã được loại bỏ hết đá gạch, gai góc, cỏ gấu và tất cả những thứ cỏ khác.

Vậy người đó mang bịch hạt giống, loại tốt nhất, và ông bắt đầu gieo hạt. Có hạt rơi vào đất tốt, được chuẩn bị, cày bừa, sạch cỏ, bón phân: những thửa ruộng ở gần nhà. Có hạt rơi vào thửa ruộng bị cắt làm đường, nơi đây có nhiều đất đá và bụi cát khô cứng ở bên trên đất tốt. Một số khác rơi trên cánh đồng mà sự ngu ngốc của ông đã để mọc lên những gai góc. Ông dùng lưỡi cày để đảo lộn đất, tưởng là nó đã biến mất, nhưng nó vẫn ở đó, bởi vì chỉ có lửa, sự phá hủy căn bản của các cây xấu, có thể ngăn cản nó mọc lại. Phần hạt còn lại rơi trên những thửa ruộng mới mua và ông để yên nó như vậy, không khai phá chiều sâu, không loại bỏ đá lởm chởm trong đất, làm cho các rễ mọc ra không bám vào được. Sau cùng, khi đã gieo hạt hết các thửa ruộng, ông trở về nhà và nói: “Ồ, tốt lắm, bây giờ tôi chỉ còn có chờ mùa gặt”. Rồi ông khoái chí, bởi vì trong ít ngày, ông thấy các hạt nảy ra dầy trong những thửa ruộng gần nhà. Ôi! Một cái thảm mịn, rồi các bông... Ôi! một cái biển, rồi các bông bóng vàng, ca vang, đập bông nọ vào bông kia, hô vạn tuế cho mặt trời. Ông ta nói: tất cả các thửa ruộng khác cũng giống vậy. Ta hãy sửa soạn liềm hái và kho lẫm. Biết bao bánh ăn, biết bao vàng dự trữ. Và ông khoái chí...

Ông ta gặt những thửa ruộng gần nhà xong, ông qua thửa ruộng của cha mẹ nhưng bị bỏ bê. Ông há hốc mồm ngạc nhiên, vì các hạt đã mọc đẹp, và ruộng là đất tốt, được bồi bổ bởi cha ông, nó rất mầu mỡ. Nhưng sự mầu mỡ của nó đã nuôi cỏ gai, bị đảo lộn, nhưng vẫn sống mạnh, nó lại mọc và làm thành một cái mặt bằng thực sự của các nhánh cỏ gai, mà qua đó, hạt giống chỉ có thể lú ra với vài bông còi cọt. Phần còn lại hầu hết bị chết ngộp.

Ông ta tự nhủ: Ta đã ơ hờ với ruộng này, nhưng những ruộng khác không có gai, sẽ tốt hơn. Ông đi qua thửa ruộng mới tậu. Sự ngạc nhiên của ông biến thành đau khổ. Các lá miến bé mỏng bây giờ khô hết. Lúa giống như rơm khô rải rắc khắp ruộng. Cỏ khô! Thế nào vậy? Thế nào vậy? Người đó vừa nói vừa rên: “Nhưng ở đây không có gai! Nhưng cùng một thứ giống! Nhưng lúa đã mọc lên dầy và đẹp! Ta đã thấy các lá được tạo thành và rậm. Tại sao chúng lại chết hết và không ra bông?” Và trong nỗi đau, ông đào đất lên để coi xem có những ổ chuột chũi hay thứ tai ách nào khác không: sâu trùng và loài gậm nhấm: không, không có sâu hay chuột bọ, mà chỉ có đá và đá! Một đống đá! Cánh đồng đã bị lát đá ngang, và một chút đất bao phủ nó chỉ là cái đánh lừa mắt. Ôi! Nếu ông ta đã đào đất khi còn giờ, hay nếu ông đã đào trước khi ưng thuận mua với giá đất tốt! Ôi! Nếu ít nhất, sau khi đã sai lầm mà mua với giá được đề nghị, không có bảo đảm về phẩm chất, ông biết canh cải nó bằng cách chịu cực. Bây giờ đã qúa muộn, ân hận cũng vô ích.

Người đó đứng lên, khiêm hạ đi về thửa ruộng mà ông cắt làm đường cho sự thoải mái của ông... và ông xé áo vì đau khổ: ở đây không có gì cả. Tuyệt đối không. Mầu đất đậm của thửa ruộng đã bị bao phủ bằng một lớp bụi mỏng trắng... Ông ta té nằm trên đất và rên rỉ: “Nhưng ở đây, tại sao? Ở đây không có gai, không có đá, vì đây là cánh đồng của chúng ta, tổ tiên, cha mẹ, và cả chính tôi, chúng tôi luôn luôn là chủ trong hàng ngũ niên và hàng ngũ niên. Chúng tôi đã làm cho nó thành mầu mỡ. Tôi đã mở một con đường. Tôi đã lấy đất ruộng để đắp đường, nhưng chuyện đó không thể làm cho đất thành chai tới cỡ này được...” Ông ta còn khóc khi có một câu trả lời cho những than van đau khổ của ông, được cho bởi một đàn chim đông đảo sà xuống trên con đường và trên thửa ruộng để tìm, tìm, tìm các hạt, các hạt, các hạt... Cánh đồng trở nên tấm vải nệm của con đường mà trên bờ có rơi nhiều hạt, đã lôi kéo đàn chim. Trước tiên, chúng ăn những hạt rơi trên đường, rồi tới những hạt trên cánh đồng, cho tới hạt sau cùng.

Như vậy sự gieo giống y hệt nhau trong tất cả các thửa ruộng, nhưng đã cho hoa trái: hạt thì một trăm, hạt khác sáu mươi, hạt khác nữa ba mươi, và có những hạt không cho gì cả. Hãy nghe, hỡi những ai có tai để nghe: hạt giống là Lời Chúa, cùng một lời với mọi người. Các nơi hạt rơi vào là qủa tim của các con. Chớ gì mỗi người hãy hiểu và đem ra thực hành. Bình an cho các con.

Rồi Người quay về với Phêrô và nói với ông: “Chèo mạnh lên hết sức con và neo lại ở bờ bên kia”.

Trong khi hai chiếc thuyền tiến lên một ít trên sông rồi dừng lại ở gần bờ, Giêsu ngồi và hỏi người môn đệ mới:

- Nhà con bây giờ còn những ai?

- Mẹ con với ông anh cả đã lập gia đình từ năm năm. Các bà chị con ở rải rác trong vùng. Ba con là người tốt và mẹ con khóc ông vì buồn.

Người thanh niên thình lình ngừng lại, vì anh ta cảm thấy một tiếng nấc từ qủa tim trào lên. Giêsu cầm tay anh và nói: “Thầy cũng biết nỗi khổ này. Thầy đã thấy mẹ Thầy khóc nên Thầy hiểu con”.

Tiếng cào của con thuyền trên sỏi cát làm đứt cuộc đàm thoại và họ lên bờ. Ở đây không còn là những ngọn đồi thấp tựa như cắm mũi vào hồ của Bétsaiđa nữa, nhưng là những đồng bằng với mùa màng sung túc trải ra trên bờ sông này, ở trước thành phố Bétsaiđa về phía bắc.

- Chúng ta đi Méron à? - Phêrô hỏi.

- Không, chúng ta đi vào con đường băng qua cánh đồng. Các cánh đồng đẹp và được chăm bón kỹ lưỡng, phơi bày các bông lúa còn mềm, nhưng đã tạo hình. Tất cả đều bằng phẳng và gió nhẹ làm nó lướt như sóng, cho ta biết cơn gió mát thổi đến từ phương bắc. Tựa như cánh đồng là một cái hồ mà các thuyền buồm là các cây mọc đó đây, đầy tiếng chim ríu rít.

- Những cánh đồng này không phải cánh đồng trong dụ ngôn - ông anh Giacôbê nhận xét.

- Chắc chắn là không. Chim chóc đã không phá hủy nó, không có cỏ gai, cũng không sỏi đá. Các hạt đều tốt. Trong một tháng nữa nó sẽ chín vàng... trong hai tháng nữa là nó sẵn sàng cho liềm hái và kho lẫm - Iscariot nói.

- Thưa Thầy... Con nhắc Thầy về điều Thầy đã nói ở nhà con. Thầy đã nói rất hay. Nhưng con lại bắt đầu thấy trong đầu óc con những đám mây rối rít như ở trên trời kia... - Phêrô nói.

- Tối nay Thầy sẽ giải thích cho con. Bây giờ chúng ta tới Corozain.

Giêsu nhìn người môn đệ mới và nói với anh: “Người ta cho kẻ đã cho, và sự chiếm hữu không làm mất giá trị của tặng phẩm. Hãy dẫn Thầy ra mộ của gia đình các con và về nhà má con”.

Người thanh niên qùi gối hôn tay Giêsu, mặt đầy nước mắt.

- Con đứng dậy đi. Chúng ta đi thôi. Tâm hồn Thầy đã cảm được nỗi buồn của con. Thầy muốn củng cố cho con trong sự anh hùng bằng tình yêu của Thầy.

- Isaac Aldulte đã kể cho con Thầy tốt lành tới mức nào. Isaac, Thầy biết không? Người mà Thầy đã chữa đứa con gái của ông. Ông ta đã là tông đồ cho con. Nhưng con thấy rằng lòng tốt của Thầy còn lớn hơn những điều ông ta nói với con.

- Chúng ta cũng đi chào Aldulte để cám ơn ông vì đã cho Thầy một người môn đệ.

Các ngài tới Corozain, và nhà của Isaac là chính căn nhà đầu tiên mà các đấng gặp. Ông già từ ngoài đang bước vào nhà thì thấy nhóm của Giêsu với các môn đệ Người, trong đó có người thanh niên Corozain. Ông giơ tay với cái gậy nhỏ đang cầm, ông đứt hơi, đứng sững, há miệng. Giêsu mỉm cười và nụ cười của Người mở lời cho ông già:

- Cầu Thiên Chúa chúc phúc cho Thầy. Nhưng từ đâu đến với con hạnh phúc này?

- Là để nói “cám ơn” với ông.

- Nhưng về cái gì? Lạy Chúa con! Chính con là kẻ phải nói lời đó với Thầy. Vào đi! Vào đi. Ôi! Khổ chừng nào, đứa con gái con nó lại ở xa để phụ giúp mẹ chồng nó! Vì nó đã lập gia đình, Thầy biết không? Biết bao ơn lành từ lúc con gặp Thầy! Nó được khỏi bệnh, và ngay sau đó, người bà con giầu có này đã tới từ xa, bị góa vợ, với các đứa nhỏ cần một bà mẹ... Ôi! Mà con đã kể với Thầy những điều này rồi! Cái đầu con nó qúa già rồi. Xin lỗi Thầy.

- Cái đầu của ông nó rất khôn, và nó cũng đã quên tự tôn về điều tốt nó đã làm cho Thầy nó. Quên điều tốt mình đã làm là một việc khôn ngoan, nó bộc lộ sự khiêm nhu và lòng tin cẩn nơi Thiên Chúa.

- Nhưng con... con không biết...

- Và người môn đệ này, không phải nhờ ông mà Thầy có sao?

- Ôi! Nhưng con đâu có làm gì. Thầy biết không? Con chỉ nói với anh ta sự thật... Và con rất bằng lòng là Êlia đi theo Thầy. Ông ta quay về phía Êlia và nói với anh ta: “Mẹ mày, sau một lúc đầu tiên sững sờ, đã lau nước mắt khi bà biết rằng mày ở với Thầy. Mặc dầu vậy, ba mày đã có một đám táng rất trọng thể. Ông ấy mới ở ngoài mộ được một lát”.

- Còn anh tôi?

- Anh ta nín thinh... mày biết. Đối với anh ta thì hơi căng khi thấy mày vắng mặt... vì lẽ dân địa phương... anh ta còn nghĩ như vậy...

Người thanh niên quay về với Giêsu: “Thầy đã nói rồi. Nhưng con, con không muốn anh ấy chết... Xin Thầy làm cho anh ấy trở lại sống như con, để phục vụ Thầy”.

Những người khác không hiểu và nhìn với vẻ thắc mắc. Nhưng Giêsu trả lời: “Đừng thất vọng, và hãy kiên tâm”.

Rồi người chúc lành cho Isaac và ra đi, mặc dầu Isaac khẩn khoản.

Trước tiên, các ngài đến trước nấm mộ khép kín và cầu nguyện, rồi băng qua một vườn nho còn hơi trơ trụi, họ tới nhà Êlia.

Cuộc gặp gỡ của hai anh em có vẻ dè dặt. Ông trưởng nam tự cho mình bị xúc phạm và muốn làm mọi người nhận thấy. Ông em cảm thấy mình có lỗi - theo thói nhân loại - nên không phản ứng. Nhưng bà mẹ tới, không nói một lời, bà qùi gối hôn gấu áo Giêsu. Sự xuất hiện của bà làm cho bầu khí và các trí não nên trong trẻo tới nỗi họ muốn tôn vinh cho Thầy, nhưng Giêsu không nhận gì cả, Người chỉ nói: “Chớ gì con tim qúi vị chính đáng, người nọ đối với người kia, công chính như người mà qúi vị khóc. Đừng để một ý nghĩa nhân loại nào vào những sự siêu nhân loại: cái chết và lời mời gọi tới một sứ mệnh. Linh hồn của kẻ công chính không xao xuyến khi thấy con ông không ở bên cạnh nấm mồ của thi thể ông. Nhưng trái lại, nó được an lòng khi nghĩ tới tương lai an toàn của Êlia. Mong rằng ý kiến của loài người không làm khuấy động ơn phúc của ơn kêu gọi. Nếu thế gian có thể ngạc nhiên không thấy nó ở bên cạnh quan tài của cha nó, thì các thiên thần đã vui mừng khi thấy nó ở bên cạnh đấng Messi. Hãy ngay chính. Và bà, bà mẹ, cầu rằng con bà sẽ củng cố cho bà. Bà đã nuôi nó với sự khôn ngoan, và con bà đã được Đấng Khôn Ngoan gọi. Tôi chúc lành cho tất cả qúi vị. Bình an cho qúi vị bây giờ và mãi mãi”.

Các ngài trở lại con đường cũ để ra sông, và từ đó, đi về Bétsaiđa. Người thanh niên Êlia không chậm trễ phút nào trên ngưỡng cửa nhà cha mẹ. Sau khi đã hôn từ giã mẹ, anh ta đi theo Thầy cách đơn sơ như đứa trẻ đi theo cha nó. 

(Dịch giả : Nữ tu Phạm Thị Hùng, CMR.)

Tìm Hiểu:

SUBSCRIBE

Từ khóa