News Filters

ĐÂU CÓ HẠNH PHÚC THẬT?_BÀI 2 *** Linh mục Phêrô Hoàng Minh Tuấn, CSsR

24 Tháng Sáu 2021

MỤC THỨ HAI

BẠN SẼ ĐƯỢC ĐẠO CHÚA CHO BIẾT:

BỞI ĐÂU MÀ CÓ TA?

Bạn sinh ra trên cõi đời tràn đầy muôn sự tốt đẹp này, nhìn lên trời đất bao la, thiên nhiên hùng vĩ và kỳ diệu, trên trời mặt trời mặt trăng và muôn ngàn tinh tú đều xoay vần thứ tự lớp lang, đúng giờ đúng buổi, mọi loài mọi vật dưới đất loài nào cũng đẹp, cũng tinh khôn lạ lùng… Thế rồi bạn được thưởng thức nào ánh sáng, khí trời, nước mưa…, hoa thơm quả ngọt, và biết bao nhiêu vật tốt lành và hữu ích không tả hết được…

Nhất là bạn được hưởng một kỳ công đã được tác tạo một cách thần tình tuyệt diệu vô cùng, vượt xa ngàn trùng tất cả mọi sự, mọi vật: Đó là chính thân thể bạn! Có lẽ bạn thường đã quá quen với nó nên không để ý, nhưng nếu nhìn kỹ, bạn sẽ thấy!

Dưới đây mời bạn xem phác sơ qua một vài phần tử của cơ thể cực kỳ tài tình của con người chúng ta:

 

 KHỐI ÓC

Chúng ta hãy so sánh nó với một trung tâm điện thoại hay trung tâm điều hành điện tử, luôn luôn liên lạc với từng cơ quan, hay với từng người nam, phụ, lão, ấu trên khắp thế giới, mỗi giây mỗi phút hằng tiếp nhận những tin tức và phát đi các mệnh lệnh cần thiết.

Óc chúng ta chính là trung tâm tiếp nhận hết mọi thành phần sống động trong ta, vây bọc ta và tiếp xúc với thân ta. Nó tập trung, liên lạc và điều khiển mọi hoạt động của ta. Không những nó sai khiến mọi hoạt động, mà lại còn in sâu và ghi vào kho trí nhớ những gì nó trông thấy, nghe thấy, cảm thấy, hay động chạm tới nữa.

Bộ óc cân nặng khoảng 1 kilô 300 gam, chứa đựng từ 50 tới 100 ngàn tỉ tế bào thần kinh, nhiều hơn cả số lượng tinh tú trên dải Ngân Hà. Những tế bào ấy vừa là những “pin” điện nhỏ xíu, vừa là những bộ máy điện báo để nhận và phát những mệnh lệnh, liên lạc người này với người khác, nơi nọ với nơi kia.

Những tế bào này lại nối với nhau thành hàng ngàn triệu sợi dây chuyển đi khắp cơ thể: đó là những dây thần kinh.

Trong mỗi sợi dây nhỏ ấy lại có một luồng điện chạy qua với tốc độ 100 cây số một giờ. – Và trong những thớ này có rất nhiều trạm, nhiều máy chỉnh lưu lo việc chuyển vận thông tin bất ngờ giữa óc não và những cơ quan, những bộ phận do chính óc điều khiển.

Trong vũ trụ không có gì sánh kịp được. So với bộ óc ta, máy vô tuyến điện tinh vi hơn hết, hay máy điện toán cực kỳ tối tân cũng chỉ như chiếc đồ hộp làm bằng sắt tầm thường.

 

CON MẮT

Mắt vừa là máy chụp hình vừa là máy vô tuyến truyền hình đầu tiên trên thế giới, vì nó đã có từ cả hàng mấy triệu năm rồi. Bộ máy này “truyền” vào óc những hình ảnh mà mắt đã “chụp” được từ bên ngoài. Nếu bạn không phải là thợ chụp ảnh, thì đây chúng tôi thử nói sơ qua để bạn biết các bộ phận của chiếc máy ảnh kỳ diệu này.

Mắt gồm một phòng tối có ống kính nhỏ, ống kính này được chắn giữ bằng một bức màn ngăn che ngoại giới, có hai cánh chập mở lúc tự động lúc tùy ý: Đó là hai mí mắt, chúng kiêm thêm công dụng là lau chùi mắt kính bằng thứ nước riêng, là nước mắt.

Sáu bắp thịt co giãn tự động, điều khiển mắt quay nhìn tứ phía. Phía sau ống kính là thủy tinh thể, tùy trường hợp mà co giãn nhờ những bắp thịt tự động. Thủy tinh thể rộng bằng một trái nhãn trung bình, là một thứ mỡ do chừng 12 ngàn triệu tế bào nhỏ xíu kết thành. Muốn cho những sự thay đổi về thời tiết không làm trở ngại thị giác, có một cơ quan có hình như cái chảo, giữ cho nhiệt độ được thích ứng điều hòa luôn.

Bên trong vùng mắt, là tấm màng võng mạc, tất cả những gì chúng ta trông thấy đều in hình vào đấy như vào một tấm phim vậy. Bộ phận này có thể in ra được chừng lối 800.000 bức hình khác nhau.

Chiếc máy ảnh vô song là con mắt của chúng ta lại còn chụp được cả được những màu sắc và phân biệt rõ ràng từng gam màu khác nhau. Những hình ảnh với màu sắc ấy được truyền vào óc để xử lý nhờ một sợi dây riêng, nhỏ bằng 1/1.000.000 sợi chỉ.

Tuyệt vời nhất là đang khi chiếc máy ảnh dù tối tân đến đâu, chẳng hạn như những chiếc iPhone, iPat, Samsung thời nay v.v… thì ghi hình ảnh xong rồi bất động, còn đôi mắt của ta thì sau khi ghi hình ảnh còn biết rung động, biết cảm xúc… khi nhìn thấy một hình ảnh đẹp; biết u buồn khi thấy những cảnh đau lòng…Vì vậy người ta mới nói: Đôi mắt là “cửa sổ của tâm hồn”!

 

LỖ TAI

Trước khi vô tuyến điện bảo người ta biết cách thu thanh thì tai ta đã làm được việc đó từ lâu lắm rồi. Nó có phải học ai đâu?

Tai gồm một cái lỗ như hình cái phễu, có những vành thịt nhỏ để lựa chiều nghe các âm thanh, phân biệt âm thanh xa với âm thanh gần;  những lông li ti và ráy ướt để cản vi trùng hay bụi bặm có thể làm tổn hại cho cơ quan này. Trong đáy cái lỗ ấy có tấm da mỏng tanh, rung như mặt trống: Đó là lá nhĩ.

Khi âm thanh đập vào tai, thì những rung động của lá nhĩ được chuyển vận đi do một loạt những xương nhỏ li ti, những xương này lại tiếp vận tiếng rung kia tới một màng mỏng khác nữa, rồi màng mỏng đó mới chuyển sang một cơ quan lạ kỳ: Cơ quan này gồm một cái đàn tinh vi với 6.000 dây, dài vắn hơn nhau chừng 20 đến 50 phần trăm ly.

Sau cùng 18 ngàn tế bào khác, đúng là những máy thu thanh, ghi nhận tiếng để chuyển vào óc.

Cả một cuốn sách dày chưa chắc đủ để phô diễn hết sự vận hành lạ lùng của cái tai.

QUẢ TIM

Quả tim dài độ 10 phân, rộng 6 phân, to bằng nắm tay và cân nặng 280 gram.

Nhiệm vụ quả tim đại khái như cái bơm 4 ống, hai cái chuyển vận xuôi, hai cái chuyển vận ngược lại, hoạt động đêm ngày không biết mỏi mệt. Mỗi ngày quả tim đập chừng 10 vạn lần, và cứ 60 giây thì bơm máu tuần hoàn một vòng khắp cơ thể.

Quả tim là một thứ bắp thịt khá cứng chắc nằm trong cái màng kép có chất nhờn giúp quả tim chuyển động dễ dàng.

Ngoài ra còn có những nắp màng mỏng và bền giống như cái van, bám chặt vào mép trong quả tim bằng những dây nhỏ, khi máu được bơm đi thì van đó ngăn không cho lùi trở lại.

Một chiếc máy tự động giữ mực cho đều đặn cho dù quả tim đập nhanh hay chậm tùy tình thế…

 

BỘ MÁY TIÊU HÓA

Là một nhà máy, trong đó đồ ăn đã được miệng nghiền tán, được thấm nước bọt, rồi nuốt vào một cách khéo léo không nhầm lẫn với đường dẫn vào phổi.

Nhà bác học kỳ tài nào đã tạo nên bộ máy này thật là một nhà bác học xuất chúng, vượt trên tất cả các nhà bác học tài danh khác khiến toàn thể loài người phải cúi đầu cảm phục.

Năm triệu cái máy nhỏ trong tì vị, 40 triệu trong ruột và hơn 350 ngàn triệu trong lá gan: Ở đây có những máy móc hầu như vô hình biến chế tất cả những hóa chất cần dùng cho cơ thể tùy theo từng trường hợp. Bộ máy này phải chuẩn bị thuốc thang để đối phó với chứng tả lị, hay làm cho sự tiêu hóa được dễ dàng, đều đặn.

Tóm lại, đây chính là nhà chế tạo sinh lực và năng lực cho thân thể, có thể ví nó với một xưởng máy chế động lực, trong xưởng máy ấy, bộ phận tiêu hóa vừa là máy phát điện, máy chuyển điện và bình chứa điện.

LÁ PHỔI

   Dài độ 28 cm, rộng gần 15 cm, hai lá phổi cân nặng khoảng 900 gam, chứa được khoảng 6 lít không khí. Phổi là nơi gặp gỡ của máu và không khí. Muốn lọc máu cho sạch, lá phổi đã biết trước chúng ta là không có thuốc tẩy nào hiệu quả hơn dưỡng khí.

Không khí hít vào phổi do sự co giãn đều đặn của hàng ngàn triệu cái túi bong bóng nhỏ nằm trong hai lá phổi. Đem trải các túi bong bóng này ra, chúng ta có một diện tích chừng 200 mét vuông, to bằng hai sân đá banh.

Những túi bong bóng nhỏ này là một thứ màng mỏng, không khí có thể xuyên qua, và đồng thời ngăn giữ máu không cho lọt ra ngoài.

Máu được đưa vào phổi, qua chừng 50 ngàn triệu ống huyết quản bé tí xíu như sợi tóc, và chạy qua hết các bong bóng nhỏ nói trên.

Trong vòng 24 giờ, đã có tới 10 ngàn lít máu chảy qua phổi để được lọc sạch, rồi đưa đi làm chất nuôi dưỡng cơ thể.

Thai nhi khi còn trong lòng mẹ, thì phổi nằm yên không hoạt động, và quả tim của nó lúc này lại làm máu quay trở về theo một lối cửa nhỏ.

            Phút đầu tiên ra chào đời, hài nhi kêu lên một tiếng lớn như bị ngạt thở vậy. Phút dao động này đã gây nên bao nhiêu sự biến đổi: Hai lá phổi từ đây căng to ra vì chứa đầy không khí. Máu từ quả tim lại được hút tràn vào phổi, được lọc sạch, để rồi máu sạch lại chảy vào tim để được bơm đều đặn ra nuôi các phần thân thể như chúng ta đã biết.                                          ***

Vậy ai chế tạo ra cơ thể cực kỳ tài tình này của loài người?

Có phải là cha mẹ chúng ta không?

 

Không! Vì lúc chúng ta đậu thai, cha mẹ chẳng hay biết gì; sự làm nên lục phủ ngũ tạng và ngũ quan ta, cha mẹ tuyệt nhiên cũng không biết, nguyên một sự là trai hay gái cũng không hay, phải nhờ đến máy móc soi rọi!… Nếu cha mẹ chúng ta không thể là người tác tạo ra thân thể con người. Vậy thì là ai?

Lại còn tâm hồn tức hồn thiêng của con người do ai tạo nên?

Dù thân thể ta có lắm bộ phận tài tình mấy đi nữa thì cũng chưa thấm vào đâu so với hồn thiêng: Đó là cái phần linh diệu ở trong “thể xác” con người mà các cụ ngày xưa gọi là phần “tinh anh”. Bởi có hồn thiêng, loài người mới hơn vạn vật, biết suy hơn tính thiệt, biết sáng chế muôn vàn cái rất lạ lùng, biết luân thường đạo lý, biết lý luận về cả những sự thần thiêng, nghĩ đến trời cao hay cùng cõi thế giới!… Vậy việc tác tạo linh hồn càng vượt xa tài sức của cha mẹ đẻ.

Kết cục: nếu cha mẹ chẳng tham dự vào công trình ấy tí nào, thì ai đã làm ra?

Đạo Chúa cho biết: Thiên Chúa đã tạo dựng nên. Vậy ta là thụ tạo tuyệt tác do Thiên Chúa dựng nên, Ngài đã cho ta được hiện hữu trong thế giới huy hoàng này, và được hưởng không biết bao nhiều điều tốt đẹp.

Thiết tưởng đến đây, chắc bạn đã nhận định rằng bản thân bạn đã được tạo dựng một cách kỳ diệu tốt đẹp như thế, vì vậy bạn cũng nên dừng lại một phút để thầm dâng lên Đấng Tạo Hóa một lời cám ơn thật chân thành.

*

Nếu bản thân mỗi người chúng ta đã được tạo dựng tốt đẹp như vậy, thì tự nhiên ta sẽ tự hỏi:           “Mình sống trên đời này để làm gì?”

Để tìm câu trả lời, ta diễn lại đời sống mỗi người, đại để như thế này:

Sau ít năm thời thơ ấu vui chơi, học hành, lớn lên lấy vợ lấy chồng tạo lập sự nghiệp, rồi vất vả kiếm kế nuôi thân và nuôi gia đình. Thế rồi tuổi đời xế bóng, sức lực dần dần suy tàn, thường khi lại phải vật vã với bao bệnh tật của tuổi già mắt mờ chân chậm… Dù được thành đạt giàu sang hay thất bại nghèo hèn, chẳng ai tránh khỏi đau khổ, bệnh tật, và đều cho đời là vui ít, khổ nhiều, một thung lũng nhiều nước mắt hơn tiếng cười… Cuối cùng, bóng tử thần lấp ló hiện ra trước mắt, và ai cũng phải đối mặt với cái chết.

Vậy khi sống như vậy, bạn có bao giờ tự hỏi mục đích của đời bạn sống trên trần gian này để làm gì chưa?

  1. a) Có người cho rằng mình được cha mẹ sinh ra đời, thì người ta sống sao, mình sống vậy, rồi chết…

- Nếu như vậy, đời người chẳng khác gì loài cầm thú. Tiếc thay cho con người được dựng nên tốt đẹp như vậy, mà lại chỉ để chết như súc vật!

  1. b) Có người thấy đời sống quá nhiều đau khổ, áp bức, bất công… nên chán ghét, và than rằng ông Trời sinh ra tôi làm gì cho khổ…

- Nếu như vậy đời là phi lý và bế tắc.

  1. c) Có người nghĩ rằng đời sống mau qua chóng hết, nên cứ ăn chơi, cứ tận hưởng đi cho đã…

- Nếu vậy, họ là người ích kỷ, vô tích sự chẳng làm ích gì cho đời.

đ) Nhưng cũng có những người nghĩ rằng: Sống trên đời này là để chuẩn bị cho đời sau.

- Đây là trả lời đúng đắn nhất. Thật vậy, sống đời hiện tại làm sao, như thế nào… để xứng đáng đi về cuộc đời sau, vì cuộc đời sau kéo dài muôn ngàn vạn kiếp mới quan trọng! Cha ông chúng ta cũng đã hiểu như thế khi nói: “Sống gửi, thác về” (sinh ký, tử qui), sống trên trần gian là sống gửi, tạm bợ mau qua vài chục năm chóng hết, để sau đó mà về…, nói khác đi, đời sống này – và đời sống của bạn cũng thế – có một cái đích là về, chứ không phải chết là chấm hết.

          Chẳng mấy ai thực lòng tin rằng chết rồi là hết như súc vật, bạn đồng ý không, vì cổ nhân có câu “Nhân ư vạn

 vật duy linh”, (ở giữa vạn vật chỉ có con người duy nhất có cái linh). Thể xác do vật chất hợp lại, thì có hợp phải có tan, sẽ chết và tan rã, nhưng mà cái linh trong ta là hồn thì phi vật chất, không do vật chất hợp lại nên không thể tan mất, không thể chết. Do đó cha ông ta ngày xưa mới có câu:

          “Chết là thể xác, còn là tinh anh”.

            Các cụ muốn dạy rằng: Vì thể xác do vật chất hợp lại nên phải chết. Nhưng cái “tinh anh” tức là “cái linh” nơi ta vẫn còn mãi, không tan biến mất, vậy thì nó phải “đi về”

          Song về đâu? Đó mới là vấn đề!

Phải có “một cõi đi về”, cõi đời sau, mà ở đó có một Ông Trời phân xử công minh, lập lại công bằng và trật tự, kẻ làm lành được thưởng, kẻ làm ác bị phạt, còn nếu không thì cuộc sống trần gian này với đầy dẫy những bất công, những chuyện mạnh được yếu thua, cá lớn nuốt cá bé, những áp bức, những nỗi oan khiên của người thấp cổ bé miệng, nhỏ hèn vô tội…, sẽ là một cuộc đời vô vọng, bế tắc, hoàn toàn phi lý.

Do đó, người Việt Nam tin phải có Ông Trời, mà có Ông Trời thì phải có Đạo Trời, hay Đạo của Ông Trời. Mà Đạo của Trời tất nhiên sẽ chỉ bảo cho ta biết những điều quan trọng và cần ích của đời sống con người, để ta đạt được hạnh phúc thật. Ví dụ: Ta có mặt trên đời để làm gì? Đời ta đi về đâu? Đường nào về trời? V.v…

          Sau khi biết về bản thân, cuộc đời và mục đích đời mình rồi, mời bạn dâng một lời nguyện, chẳng hạn như thế này:

     Lạy Trời lượng cả bao dong,

Biết rồi không lẽ con không trở về…

    Xưa kia chỉ biết kêu “Trời”

Ngày nay lại biết rằng “Trời thương con”

    Trần gian chưa phải là nhà,

Thiên đàng vĩnh phúc mới là chính quê.

    Chữ rằng: Sinh ký tử qui,

Nghĩa là: Sống gởi thác về đời sau.

*

          Sau đây bạn sẽ mở rộng tầm mắt ra xem những chuyện lớn lao khác nữa.

back to top
Filters