1_ Những bài viết của anh chị em học giáo lý

Filters
20
Items
of
8
Gia đình em là gia đình Công giáo, và em cũng vậy. Từ nhỏ em đã được học hỏi về giáo lý do các bà quản dạy, nhưng em chưa từng tìm hiểu kỹ về đạo, thậm chí chỉ học cho có để được thi lên lớp.
Sau khi lớn hơn chút nữa, em từng nghĩ về tôn giáo mình theo, nhưng về đạo Thiên Chúa thì em từng nghe nhiều người nói là không thờ tổ tiên, ông bà nên em không để tâm, thậm chí có thành kiến với đạo Thiên Chúa vì em nghĩ không thờ tổ tiên, ông bà thì sau này không biết tổ tiên, ông bà sẽ đi về đâu và không còn biết nguồn gốc mình từ đâu.
Con đã dằn vặt, suy nghĩ rất nhiều, không dễ để từ bỏ những thói quen đã theo con hai mươi mấy năm trời, cộng thêm con là một người rất thực tế, không thích sự thay đổi nào, khi mà đối với con chỉ có tổ tiên, ông bà, cha mẹ mới là người mình cần phải kính trọng, phải chăm sóc và phải ưu tiên nhất đời này. Tại sao ông bà, cha mẹ lại sắp xếp sau Chúa, trong khi cha mẹ là người sinh ra mình, nuôi dạy mình khôn lớn, lo lắng cho mình cả đời là những bằng chứng chân thật nhất còn Chúa là một Đấng ở trên cao, thiên về đời sống tâm linh, mình không thể cảm nhận ngay được.
Như vậy khoảng thời gian trôi qua thật nhanh sáu tháng với bao nhiêu trì hoãn do dịch bệnh, nhiều khó khăn nhưng Thầy đã tạo mọi điều kiện thuận lợi để chúng con hoàn thành khoá học đúng thời gian.
Con là Nguyễn Bá Hùng, con là người ngoại đạo. Lúc trước con có đi lễ ngày Chủ nhật cùng những người bạn nhưng con không có tin vào Thiên Chúa.
Thiên Chúa là một ai đó, là một Đấng rất thiêng liêng, là Cha nhân lành giàu tình yêu thương đối với nhân loại. Dù ai đang lầm đường lạc lối, không tin vào Ngài thì Ngài vẫn bao dung yêu thương, cảm hoá họ trở lại với Ngài rồi tin vào Ngài.
Cho đến lúc chúng con tham gia học giáo lý, những buổi đầu đi học con cảm thấy rất chán nản và buồn ngủ vì lúc đó con cũng không hề có ý muốn theo đạo Công giáo, đi làm cả ngày về đã mệt rồi tối đến còn phải ngồi hai tiếng đồng hồ để nghe các thầy cô giảng bài làm con thấy rất mệt mỏi. Nhưng dần dần ...
Cho đến khi em quen bạn đời em bây giờ, nhờ vào một câu hỏi của bạn gái: “Sao anh có đạo mà em không thấy anh đi lễ nhà thờ.” Câu nói đó của bạn gái thực làm em cảm thấy xấu hổ tột cùng, bản thân em lúc đó cảm thấy rất có lỗi với Thiên Chúa vì mình đã xa rời tình thương của Ngài ngần ấy thời gian. Lúc đó em đã quyết tâm là sẽ đi lễ, xưng tội đầy đủ và rủ bạn gái em cùng đi lễ.
back to top
Filters